28 thg 10, 2020

Tình anh chị em và tài sản thừa kế

(Nhím suy tư) Anh em một ruột rứt ra

Đừng như nước lã… Để cha mẹ buồn …!

 (Thơ Bách Tùng Vũ)



Nhưng lại có nhiều chuyện đáng buồn, dù cha mẹ đã khuất núi.

Hôm rồi gặp lại chị bạn đã lâu không có dịp nói chuyện với nhau, chị kiếm tiền khá lắm, hai đứa con học hành ngoan ngoãn, một cháu đã ra trường đi làm, vợ chồng hòa thuận hạnh phúc. Ấy mà thấy chị cứ than ngắn thở dài rằng nhà có việc, hỏi tôi có tin vào tâm linh, duyên nghiệp nhân quả hay không. 

Sau một lúc gạn hỏi thì chị mới đóng cửa tâm sự cho nghe. Rằng má chồng có mảnh đất hơn 400m2, khi người chị chồng lập gia đình, đã chia đôi cho người chị đất cất nhà và sang tên chị ấy luôn. Nửa còn lại, má chồng nói rõ là để cho con trai, trưởng họ trưởng tộc. 

Gia đình êm ấm, hòa thuận, không ai nghĩ đến chuyện làm di chúc hay sang tên cho anh con trai. Có đôi lúc chị lăn tăn về chuyện này thì chồng chị gạt phắt đi, rằng “nhà nào có chuyện chứ nhà này không thể có chuyện tranh chấp đó”. Có khi trong lòng bà con bên chồng nghe được thể nào cũng nghĩ chị là “khác máu tanh lòng”.

Ấy nhưng mà từ khi má chồng chị nằm xuống thì bắt đầu có chuyện! Theo luật thừa kế, 200m2 còn lại được chia đều cho hai anh chị em. Ngỡ mọi chuyện đơn giản, người chị nhường cho em trai theo ước nguyện của mẹ là được. Nhưng chị ấy tảng lờ! 

Thế là ngôi nhà mà vợ chồng chị bỏ công xây cất và ở mấy chục năm nay bỗng dưng là nhà trên đất người khác, vì hai vợ chồng chị không có giấy tờ sở hữu gì cả. Người chị chồng bắt đầu gây khó dễ, bít lỗ thông gió, bịt cửa sổ, v.v. 

Chị không kể chi tiết hết mọi chuyện, nhưng tôi có thể tưởng tượng ra, vì tình hình quan hệ giữa họ căng thẳng đến độ không thể ngồi nói chuyện với nhau, dù nhà vẫn sát vách. Chồng chị thì rất ân hận và buồn bực phát bệnh vì tình chị em sứt mẻ, mà mảnh đất hương hỏa thì có khi không giữ lại được.

Nói chuyện với chị xong, tôi suy nghĩ miên man, quên cả chuyện đi mua thuốc. Chuyện tranh chấp này đúng là thấy nhiều trên mặt báo, nhưng không ngờ người chị thân thiết của mình lại mắc phải. 

Và một cô em trong hoàn cảnh tương tự, mà có khi còn căng thẳng hơn, vì người em được chia tài sản ra ở riêng, nhưng vẫn luôn về nhà bố mẹ gửi con hàng ngày, các cụ vừa phải trông nom, vừa phải lo chuyện ăn uống cho bọn trẻ. 

Vợ chồng người em vừa không đóng góp chi tiêu, lại chê đồ ăn thức uống, đồ dùng trong nhà. Nhìn đã thấy lo, nhưng chồng em ấy cứ gạt cho qua, bảo sẽ không có vấn đề gì. Liệu có đến ngày cô em ấy lại than ngắn thở dài như thế hay không ? 

Vẫn biết tài sản thừa kế của cha mẹ là của thơm của thảo. Các cụ cũng chỉ mong tích cóp chút tài sản cả đời để lại cho các con, mong rằng các con đỡ vất vả cực nhọc, tình anh chị em hòa thuận vui vầy. 

Dù đã dạy con phải tự lực tự cường, không nên trông chờ vào tài sản thừa kế, nhưng lòng tham của con người thật vô đáy, khi đứng trước tài sản để lại quá lớn, ai mà biết được tài sản thừa kế lại là con dao cắt đứt tình nghĩa?


Dẫu đã có rất nhiều trường hợp anh chị em tranh giành tài sản cha mẹ để lại, nhưng ở Việt Nam, việc viết di chúc vẫn chưa hề phổ biến. Con cái có khi tiếp cận thông tin nhiều hơn, hiểu về sự cần thiết của di chúc, nhưng mở lời đề nghị các cụ làm thì chắc các cụ lại nghĩ “chúng nó mong mình chết sớm đây”! 
Hoặc các cụ có thấy sự tranh giành lên báo sờ sờ thì cũng nghĩ kiểu như “chuyện nhà ai chứ không thể là chuyện nhà này”. Hoặc có cụ lại sợ cho con hết tài sản thì sau này nó không chăm sóc mình chăng, thôi thì cứ nằm xuống rồi kệ chúng bay! Nghĩ đến lại thấy các cụ nhà mình sáng suốt, làm di chúc rõ ràng, để rõ là di chuc chỉ có hiệu lực khi chúng tôi nhắm mắt xuôi tay.

Có câu “anh em như thể tay chân”, “chị ngã em nâng”. Nhưng chắc chỉ là được dạy từ bé, người ta quên dần khi về già. Nghĩ tình cảnh chị bạn và cô em, thôi thì chỉ khuyên vui vẻ mà sống tiếp, chứ buồn bực cho ốm đau làm gì. Còn sức khỏe, còn làm ra tiền, nằm xuống cũng thành cát bụi mà thôi. 

Của thừa kế dù không đúng như được “hứa hẹn”, dù lòng hiếu thuận chăm sóc cha mẹ lúc già yếu vẫn luôn làm tròn, thì hãy tự an ủi là việc gì cũng có nhân quả tuần hoàn. Rút kinh nghiệm, làm di chúc rõ ràng, đỡ gây mệt mỏi xào xáo cho lớp con cháu.

Chợt nghĩ, có khi phải thực sự làm theo Bill Gate, chỉ để cho con một phần thừa kế nhỏ, còn lại thì đóng góp xây dựng cho các quỹ từ thiện. Bởi muốn thế giới cùng đẹp lên, cần có sự chung tay của toàn xã hội, không chỉ là con cái mình.

Nhím suy tư

(Hình minh họa từ internet)






SHARE

Author: verified_user

0 comments: