10 thg 2, 2021

Có một ngày 8 tháng 3 như thế

Montreal, 2004.



8/3 năm nay đặc biệt lắm, vì là 8/3 sau 12 năm gì đó, chẳng có một cành hoa nào, hihi…Tui ở lab đến 5PM, suy nghĩ xem nên về nhà hay nên ở lại tiếp. Cuối cùng tui quyết định ở lại, vì chẳng hiểu mình sẽ làm gì ở nhà. 

9PM rời lab, 10PM về đến nhà. Không thấy ai. Phòng ngủ ông bà chủ nhà đóng kín, chắc ông bà ấy đi ngủ. Kể ra sớm, nhưng biết làm sao.

Tui đành bấm bụng uống một cốc sữa cho khỏi đói, tự hứa lần sau sẽ không đày đọa thân mình ở lab muộn đến thế làm gì. (Bếp và phòng ăn ngay bên ngoài phòng của ông bà chủ nhà, hâm đồ sẽ ồn vào bên trong, mà ăn đồ trong tủ lạnh không hâm nóng thì ...thà nhịn luôn).

Nhìn trên bàn thì thấy mảnh giấy bà chủ nhà nhắn: “Chi, mày làm ơn đừng bật TV nhé, vì đang cài đặt…”. Tui thì cũng hiếm khi bật TV, nhất là lại muộn như thế này thì chưa bao giờ bật. Nhưng đọc thấy cái mẩu tin thêm tủi thân. Đã phải nhịn đói lại còn bị cấm cản!

Ngang qua phòng của bà chủ nhà, tui cũng không vào dùng máy tính vì lạnh và khói thuốc.

Về phòng, tui ngồi dưới nền nhà, gọi điện thoại cho đứa bạn. Điện thoại reng 2 tiếng không ai nhấc máy, tui chợt nhớ ra hôm nay nó đi làm 11PM mới về. Thế là gác máy.

Tui nhìn khắp phòng xem mình có thể làm gì. Sách chuyên môn thì không lòng dạ nào để đọc. Thơ, truyện, sách khuyên bảo cũng không buồn dở ra. Mà sao phòng tui không có gì đẹp đẽ cả. 

Chỉ 5ph sau khi về phòng, tự nhiên thấy mình cô đơn khủng khiếp. Cả cái thành phố này không có ai để mình có thể gọi điện thoại được. Tui lại tự cười một cái 8/3 vớ vẩn.

Nhìn đến cái giường, tui nghĩ hay là mình đi ngủ. Nhưng mới 10.15PM, còn quá sớm. Cuối cùng, tui quyết định không nên ru rú trong phòng, thôi thì lên online cũng được. Bạn bè lúc nào mà chẳng có.

Vừa lên đến nơi, vào Y!M xong thì ông bà chủ nhà về! Tui kể tưởng ổng bả ngủ nên không dám ăn, sợ ồn. Hummm, bà chủ nhà thấy tui tội nghiệp quá, bèn đưa đồ ăn thừa của bà ấy ở nhà hàng, hỏi tui có ăn không. Tui cũng không có tị hiềm gì chuyện ăn thừa, bà ấy xin ăn thừa của tui mãi đấy thôi. Nhưng biết là bà ấy giữ mấy thứ đồ đó để ăn khi đi làm trưa mai, nên trả lời không, rồi chạy xuống bếp lấy đồ của mình ra hâm ăn xì xụp.

11PM ăn xong tui lại quay trở về phòng. Nhìn lại phòng mình tui thấy cũng đẹp chán. Nhìn đến đống sách tiếng Anh và Pháp mang theo, thấy hối lỗi kinh khủng. Bao nhiêu quyết tâm lúc ở nhà thế mà từ lúc sang đến nơi chưa một lần dở chúng ra.

15ph sau, tui quyết định đi ngủ, và tự hứa từ mai sẽ học hành nghiêm chỉnh, không ham chơi nữa. Hi hi, ngày mai…Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay…

Nhím tiểu thư

SHARE

Author: verified_user

0 comments: