25 thg 11, 2020

Phía sau một bác sĩ hay một lần đi du lịch thành đi cấp cứu

Phía sau một bác sĩ hay một lần đi du lịch thành đi cấp cứu

Chiều vừa tham quan Mù Căng Chải xong, đoàn chúng tôi 4 người, chạy quá lên tí nghỉ ở Than Uyên, một huyện miền núi ở Tây Bắc, cách HÀ NỘI hơn 300km.

Nhím Blog ruộng bậc thang Tây Bắc


Gần 8PM ăn cơm tối xong, một em trong đoàn quá mệt, nghỉ trong phòng không đi ăn, nên mấy chị em mua cháo cho nó. Ban đầu em nó bảo để sáng mai đi bệnh viện cũng được. Nhưng sau một lúc gặng hỏi, có phần quyết liệt, thì em nó bảo cần phải đi bệnh viện ngay trong đêm, mà chỉ có bệnh viện huyết học HÀ NỘI mới có thuốc! Lúc này vừa ở xa vừa chưa biết đi đường nào về cho gần nhất. Lái xe trong đêm, lại đường đèo là cả vấn đề, mà em lái xe đang rất mất bình tĩnh.

Lúc đầu cả bọn định chạy về Lào Cai, thành phố lớn, có mối quan hệ, sẽ có xe cứu thương về HÀ NỘI. Chủ khách sạn khuyên ghé bệnh viện Than Uyên. Lúc đấy may được một anh bạn giới thiệu một bạn bác sĩ chuyên về căn bệnh em kia đang mắc phải (gọi là COBS). COBS nói phải vào BỆNH VIỆN để được truyền thuốc rồi hẵng đi tiếp. Thế nên cả đám quyết định ghé bệnh viện Than Uyên. Đây là quyết định chính xác và may mắn. Vì từ Than Uyên về Hà Nội chỉ mất 5 tiếng, chứ về Lào Cai thì xa thêm ít nhất 2 tiếng chạy xe.

BỆNH VIỆN Than Uyên cũng là BỆNH VIỆN to ở khu miền núi này, có 2 xe cứu thương. COBS nói chuyện với bác sĩ ở đây để chỉ dẫn thuốc. Khi bác sĩ ở Than Uyên thông báo sẽ ghi âm lại, mình giật mình, vì chỉ quen biết COBS qua một anh bạn, bị yêu cầu ghi âm như thế có đồng ý không. Chuyển một bệnh nhân từ nơi khỉ ho cò gáy về Hà Nội, ai biết trên đường có chuyện gì. Chẳng may thì cả sự nghiệp của COBS tiêu tan chứ có phải chuyện chơi đâu. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi vẫn tiếp tục hướng dẫn. Mình thầm biết ơn.

Khoảng 21:12 vào bệnh viện thì 22:42 lên được xe cứu thương về HÀ NỘI. Tất nhiên trong khoảng thời gian đó là đầy tất bật, thảo luận đủ thứ. Các y bác sĩ nhân viên ở Bệnh Viện Than Uyên hỗ trợ nhiệt tình, không nhận một đồng tiền bồi dưỡng của chúng tôi. Tôi ngồi xe cứu thương cùng bệnh nhân, tài xế và một bác sĩ đi kèm. BỆNH NHÂN đã được chỉ đạo tiêm thuốc, truyền thuốc cẩn thận.

Hơn 3h sáng thì về đến bệnh viện. BỆNH NHÂN đã rất đau từ Than Uyên, đã phải dùng cáng và xe đẩy, không thể tự đi được. Sau một màn nhập viện hơi cam go, nhưng chưa được điều trị ngay vì không có giấy tờ gì chứng tỏ bị căn bệnh đặc biệt bệnh đó. Cần làm xét nghiệm. Mình hỏi xét nghiệm làm mất bao lâu thì họ nói mất 3 tiếng. Trong 3 tiếng sẽ tiếp tục nguồn cơn của cơn đau, có thuốc giảm đau thì không có cảm giác đau nhưng tác hại về sau là càng lớn, quá trình hồi phục càng lâu. Việc này y bác sĩ hoàn toàn đúng, vì nếu truyền sai thuốc thì chết người như chơi.

Các nguyên nhân gây đen da

Từ một cái like của Giáo Hoàng nghĩ đến chuyện đánh ghen

Bị cảnh sát Pháp mời về đồn

Sau một lúc trao đổi, mình thấy cô điều dưỡng đang gọi điện thoại, sau này biết là gọi bác sĩ giám đốc. Qua điện thoại chị giám đốc cũng kiên quyết phải làm xét nghiệm chứ không truyền thuốc cho ngay. Mình xin được nói chuyện qua điện thoại thì chị ấy bảo sẽ xuất hiện. Chị ấy xuất hiện cũng nhanh, nghe giọng bọn này miền nam, chất vấn bệnh nhân một lúc, thấy nó hiểu rõ bệnh tình, nói chính xác, chị ấy quyết đinh cho truyền ngay 4 lọ thuốc (đồng thời xét nghiệm vẫn phải làm theo qui trình). Coi như cả bọn vẫn gặp may, vì nếu không phải là ca trực của chị ấy thì sẽ không ai dám quyết cho truyền thuốc ngay như vậy.

Bác sĩ, điều dưỡng đều đã mắng bệnh nhân quá bậy, dám đi nơi khỉ ho cò gáy trong tình trạng không có chuẩn bị thuốc men dụng cụ như thế. Mình hoàn toàn đồng ý. Không chuẩn bị, không thông báo cho mọi người như thế này là rất ích kỷ. Thôi thì thở dài cho là câu chuyện của tình yêu và tuổi trẻ thôi. Hi vọng em nó thực sự rút kinh nghiệm qua việc này. Còn mình thì hít thở, thấy may mắn vì sinh ra là người khỏe mạnh. Tất nhiên chuyến đi thì toang, sau 36h. Dù sao cũng là một trải nghiệm, không mong gặp phải, nhưng đã gặp và vượt qua thì cũng…hài lòng.

Nhân tiện cám ơn một lần nữa các bạn bè đã giúp đỡ mình trong khoảng thời gian khó khăn đó. Mình lại có thêm bạn mới. Mình cũng hiểu thêm nhiều sự tình. Phải cám ơn bác sĩ và nhân viên y tế BỆNH VIỆN Than Uyên và Huyết Học HÀ NỘI đã chăm sóc bệnh nhân, để mình hoàn thành sứ mệnh “một chuyến đi có người cần cấp cứu”.

Những ai làm nghề y vẫn là hi sinh, thức đêm hôm lễ tết, tiếp xúc thường trực với bệnh nhân đang chịu đau đớn, người nhà bệnh nhân dễ cáu gắt, vặn vẹo. Quả là một môi trường độc hại. Phía sau một bác sỹ giỏi là một nghĩa trang... Quả không sai.




Nhím tiểu thư

18 thg 11, 2020

Một lần đi nhổ hành ở Montreal

Một lần đi nhổ hành ở Montreal

Montreal, năm 2004.

Hồi đó, mình mới sang học, được nghe kể về các hoạt động hái táo, hái dâu, nhổ hành vào mùa hè thì thích lắm. Vừa làm, được trải nghiệm, lại được trả tiền, thì sao lại không thích chứ! Việc nhổ hành, theo các anh chị đi trước kể lại  thì rất vất vả. 

Họ bảo rằng, mình mà đi thì nên sắm thêm dầu gió, thuốc giảm đau sẵn sàng mà dùng! Mình thì không hiểu vất vả thế nào, vì nhổ hành lên, bó lại thì có gì mà khó! Thế nên họ càng can ngăn thì mình càng háo hức.

NhimBlog Montreal vào mùa hè
Montreal vào mùa hè

Mãi thì cũng đã đến hè, thời tiết thuận lợi. Mình ngày nào cũng đọc báo “metro”, là tờ báo phát miễn phí, mục quảng cáo, để xem người ta có có gọi đi nhổ hành hay không. Kiểu như một người đứng ra thầu, rồi thuê lại nhân công khác cùng nhổ đó. 

Cuối tháng 8, có tìm người nhổ hành vào thứ 7. Mình hớn hở rủ em Ng. cùng đi. Lúc đó học tối tăm mặt mũi, nói đi là đi, không chuẩn bị gì cả.

Sáng hôm đó trời mùa hè, thời tiết rất đẹp, bầu trời trong xanh. Hai chị em đến điểm hẹn để xe buýt đón đi ra cánh đồng. Chị chủ thầu thấy có người mới tham gia thì chào đón nồng nhiệt. Những người khác thì đa phần đã quen biết qua những lần nhổ hành trước đây. 

Khoảng 40 người lên cái xe buýt to đi nhổ hành.  Xe chạy khoảng một giờ thì đến cánh đồng, có lẽ cách trung tâm thành phố khoảng tám mươi cây số

Cánh đồng bao la bát ngát, không có bóng cây lớn. Các luống hành thẳng tăm tắp đều đặn. Hành ở đây rất to, to gấp ba lần cây hành ở Việt Nam là ít, thế nhưng mùi không thơm bằng.

NhimBlog Nghệ sỹ biểu diễn ngoài đường phố  vào mùa hè
Nghệ sỹ biểu diễn ngoài đường phố  vào mùa hè

Lúc đó là khoảng 9:00 sáng. Mọi người túa ra, không chậm một phút nào, bắt đầu công việc đồng áng. Họ dở đồ nghề ra, trong ánh mắt tròn xoe của hai chị em. Ngoài nón mũ găng tay, mỗi người có hai bọc ni lông để bọc giày, tránh cho giày bị dính bùn đất. Nhiều người có cái độn gối để quỳ di chuyển nhổ hành hiệu quả mà đỡ đau. 

Cái độn gối để làm vườn

Vì là người mới, cho nên hai chị em được chỉ dẫn cẩn thận. Hành nhổ lên rất nhẹ nhàng, vì đất rất xốp. Sau khi tước lá ngoài cùng dính đất bỏ đi, bó sáu cây lại thành một bó, mười bó thì được một thùng. Đó là cái thùng nhựa được chị chủ thầu cung cấp cho. Thùng này vừa để đếm mà tính tiền, vừa giữ cho hành tươi. 

Hành làm như thế nhìn đã sạch. Nghe nói, sau đó về còn được phun nước rửa qua, ra đến chợ là không còn đất. Các bạn tây mua về chỉ rửa qua loa là ăn, không cần ngâm rửa các kiểu như ở nhà mình.

Sau khi được hướng dẫn, mình và em Ng. cũng bắt đầu công việc. Vì không chuẩn bị gì cả, không nón mũ găng tay, không có bịch ni lông hay cái độn gối nào, nên hai chị em lúc thì ngồi xổm lúc thì quỳ để nhổ hành. Tư thế nào mỏi và đau thì lại chuyển sang tư thế khác. 

Thỉnh thoảng cũng dừng lại nghỉ ngơi uống nước. Cũng là nước của chị chủ thầu và mọi người chia sẻ cho. Cái khoản mất thời gian nhất trông các khâu hái hành là tước cái vỏ ngoài dính đất.

Đang nhổ thì thì trời bỗng nhiên đổ mưa ào một cái. Đang trong xanh thế mà mưa cho được! Mọi người có người mang áo mưa thì lấy ra che, cũng nhiều người như hai chị em, đứng chịu mưa ướt hết. Cơn mưa ào qua rất nhanh, chỉ năm phút, công cuộc nhổ hành lại tiếp tục. 

Nhưng lúc này đất xốp trở nên lầy lội . Không có ni lông bọc giày thì giày bị bẩn hết, quỳ một lúc thì đau đầu gối. Cũng may khí hậu ở đây rất khô, nên một lúc thì quần áo trên người cũng khô luôn.

Bị cướp giật ở Cologne Đức

Nhà tắm dành cho nữ giới ở Ma-rốc

Vừa làm thì những người nhổ gần nhau cũng chuyện trò rôm rả. Tình cờ mình nhổ hành gần một anh người Việt, anh này đi vượt biên sang Canada được hơn 20 năm rồi, nhưng hoàn toàn không nói được tiếng Anh hay tiếng Pháp. Công việc làm trên đồng là công việc kiếm thu nhập chính của anh ấy. Anh ấy rất muốn hỏi bọn mình nhiều về cuộc sống ở Việt Nam, nhưng hai chị em làm thì chậm, mà anh ta làm thì rất nhanh, nên càng ngày anh ta càng cách xa, không trò chuyện được nữa.

Chị chủ thầu có cả gia đình cùng làm trên cánh đồng. Cũng quan tâm hai chị em lắm. Những người khác khi đi ngang qua lấy nước uống cũng dừng lại hỏi thăm, xem có mệt không, có làm nổi không. 

Đến giờ trưa, mọi người cũng ngừng lại một chút, lấy đồ ăn mang theo ra ăn. Hai chị em thì không mang gì cả, nhưng cũng được mọi người xung quanh nhường cho một ít thức ăn. Đúng kiểu chia ngọt sẻ bùi, rất xúc động. 

Họ nhường cho cả nước nữa, chứ không thì chết khát từ sáng đến giờ, vì giữa mênh mông cánh đồng không có hàng quán gì cả. (Thật tình thì cả hai đều nghĩ ở chỗ nhổ hành mua được gì đó ăn uống, nên không chuẩn bị gì! Quá sai!).

Ăn trưa xong mọi người lại tiếp tục công việc cho đến sáu giờ tối. Lúc đó em Ng. làm được tám thùng. Còn mình gần đến giờ mới chỉ chỉ làm được khoảng bảy thùng rưỡi. Mọi người lúc đó đa phần làm xong số thùng nguyên, liền xúm lại hỗ trợ mình làm cho thật nhanh để mình đủ được tám thùng, tính tiền cho dễCuối cùng thì mình và họ cũng vượt khó xong. 

Không khí cuối ngày lúc này rất vui vẻ. Mọi người xúm lại giúp nhau làm cho xong việc dở dang, hỏi nhau í ới hôm nay làm được bao nhiêu thùng. Đa phần ai làm chuyên nghiệp được trên hai mươi thùng, nhiều nhất là hai mươi bốn thùng

Như mình là bét bảng. Nhưng vẫn thấy vui, vì không khí trên cánh đồng thực sự khác lạ. Sự thăm hỏi trò chuyện giữa nhưng người lạ rất cởi mở, đầy sự quan tâm.

Mì chính (bột ngọt) ảnh hưởng thế nào đến sự phát triển chiều cao của trẻ em?

Sau một ngày làm việc chăm chỉ, cật lực, 40 con người nhổ được mới chỉ một phần nhỏ của cánh đồng hành. Đa phần làm chuyên nghiệp thì làm gấp 2.5 đến 3 làn mình. 

Đếm thùng, nhận tiền công, đứng lên đau hết cả lưng, chân tay rã rời vì tư thế quỳ hay ngồi xổm lâu. Về thì ăn nắng mặt đen nhẻm. Nhưng không đến nỗi phải xoa dầu uống thuốc như hù dọa. Mỗi một thùng được 3,25 đồng tiền công, tám thùng được hai mươi sáu đồng chẵn. 

Số tiền này so với tiền Việt thời điểm này là khoảng gần năm trăm ngàn đồng. Cũng là khá cho tiền công một ngày, nhưng so với lương tối thiểu tám đô (canada) mỗi giờ năm đó thì số tiền này rất nhỏ. Thế nên rất ít người đi làm công việc này.

Xe chở mọi người lại về thành phố, mình rủ em Ng. vào ăn phở, em nó lại không ăn. Hôm sau em ấy bị giật túi xách, thế là mất hết toi tiền công, hoàn toàn không hưởng được thành quả gì cả. 

Thỉnh thoảng hai chị em nói chuyện với nhau, nhắc chuyện này cứ cười ha hả. Mình cứ bảo phải vào tiệm phở ăn cùng mình thì gỡ gạc được chút đỉnh. Ăn một tô no hết đâu gần sáu đồng rồi về nhà ngủ một giấc ngon lành.

Nếu có một lần quay lại Canada, mình vẫn rất thích được đi nhổ hành một lần nữa, nhưng lần này mình sẽ chuẩn bị rất kỹ, nước, áo mưa, đồ ăn, cái độn gối,chắc là ghế và dù nữa đó. Có khi mang cả cái lều theo cắm trại cũng không chừng!

Nhím tiểu thư

 

 Mời bạn đọc ghé qua, lắng nghe "cái tên và vận mệnh cuộc đời"



15 thg 11, 2020

Chuyện linh tinh về nước Ấn (Phần 1)

Chuyện linh tinh về nước Ấn (Phần 1)

 1/ Cậu bạn cùng phòng làm việc

Hồi làm việc bên Ấn Độ, ở thành phố Hyderabad, mình hay họp luôn trong phòng làm việc chung, vì việc đặt một phòng họp là không dễ, số lượng nhân viên nhiều, mà phòng họp thì ít. Các nhóm khác cũng thường xuyên họp trong phòng hợp chung như mình. 

Giọng mình vốn dĩ to khỏe, chắc cũng làm phiền người khác (nhưng cũng chỉ như các nhóm khác mà thôi). Một hôm, sau cuộc họp, một bạn đi đến hỏi mình có thể vô phòng riêng họp không, vì giọng mình to quá...Mình ậm ừ cho qua, có hơi ấm ức, vì có nhiều người còn mở loa to điếc tai ồn ào hơn mình sao bạn không nói. 

Mấy tuần sau, mình vẫn ngồi họp tại chỗ, vì chả thấy bạn ấy. Vô tình không để ý, một hôm có bạn ấy. và thấy bạn ấy tiến lại gần, hic hic...Mình nghĩ chắc là bạn lại càm ràm mình ồn ào đây. 

Nhưng thật bất ngờ, bạn lại hỏi thăm mình sống bên Ấn thế nào, có quen không. Mấy bữa sau lại cho mình đồ ăn, là cái bánh gì đó ở quê bạn. Bữa khác lại cho mình ít muối vừng... :) Bữa khác lại cho mình cái bánh gì ở đền thờ. Ah, ra là muốn làm quen với mình à.

NhimBlog  Ban Hang Rong
Một người bán hàng rong


2/ Lễ Holi

Cái tình cảm của mình dành cho Ấn cũng kỳ, mà tình cảm người Ấn dành cho mình cũng lạ. Cái xứ gì rau cỏ không nhiều, đồ ăn dở ẹt, bụi mù ngoài đường mà mình lại nhớ.

Vào dịp gần lễ Holi, vào mùa xuân, còn được gọi là lễ hội sắc màu hay lễ hội chia sẻ tình yêu, mình sẽ được các bạn Ấn Độ nhắc, gửi tin nhắn chúc phúc và bảo mình nhớ trét màu lên các bạn Vietnam nha. Mình bảo thôi để mình kể về lễ Holi thôi, chứ trét lên chắc bị oánh (câu này chỉ nghĩ, chứ không có nói ra, kha kha...).

NhimBlog Holi
Tung bột màu trong lễ Holi


Lễ Holi, mình được chứng kiến bên Ấn, người ta trét các thứ bột màu lên người nhau, càng nhiều càng vui hay sao đó. Mình nhìn họ cũng thấy vui, dù nhủ thầm thôi đùng trét lên mình (vì đang trên đường đến chỗ làm). Mà lại chặc lưỡi, lỡ có bị trét cũng không sao, vì thấy vui. 

Mình nhớ hôm đó người ta tổ chức hát hò nhiều lắm. Mãi tận đâu gần 12h đêm mà vẫn còn một đám hát inh ỏi ngay trước nhà mình. Chủ nhà cuối cùng phải ra nói để người ta đi chỗ khác để còn ngủ.

NhimBlog Boi bot mau len mat le Holi

Bôi bột màu lên mặt trong lễ Holi

Truyện cười : Một lần ăn bánh

Bài nghe : Cái tên và vận mệnh cuộc đời

Cùi Bí xanh, vỏ dưa chuột, cháo đậu đỏ = Thuốc giảm cân hiệu quả

3/Đời sống hàng ngày

Ở vùng Hyderabad, nước nhiều vôi. Đun nước xong hôm sau là thấy lóng trắng. Thế nên răng người họ chắc, khỏe và trắng. Cả các bạn từ phương bắc tới hàm răng cũng trắng đẹp

Họ ăn cả trầu nữa, nhiều hàng bán trầu lắm, nhưng không thấy cau. 

Điện ở đây thỉnh thoảng lại cúp, tuần vài lần, nhất là vào mùa hè, khi nắng nóng, tiêu thụ điện lên cao.

Mà người Ấn lạ lắm nhen, trời nắng và nóng, họ vẫn đi đầu trần, không ai đội nón cả. Mình hỏi thì họ nói văn hóa như thế, họ quen rồi. 

Trời mưa họ cũng điềm tĩnh, không ba chân bốn cẳng chạy trú mưa. Chẳng thấy ai mặc áo mưa cả! Họ cứ hứng mưa, mặc kệ ướt thế đấy, thật là lạ.

NhimBlog Nụ cười của người bán lá cà ry trong chợ
Nụ cười của người bán lá cà ry trong chợ

Người dân Ấn đa phần ăn chay từ bé đến lớn, hoặc ăn gia cầm (chủ yếu là gà). Các con vật như heo, bò rất ít người ăn. Về mặt này họ tiến bộ hơn phần đông còn lại của thế giới đấy chứ (?).  

Nhìn những người ăn chay trường từ bé, họ vẫn bình thường khỏe mạnh, thậm chí béo tốt hơn mình. Điều đó chứng tỏ cơ thể đáp ứng rất tốt. Đâu cần phải giết con vật khác để có năng lượng cho mình.

Có lẽ mình ở nơi hẻo lánh, mình chả thấy ai để ý nếu mình mặc đồ nhăn thế nào, miễn là nó kín. Chả thấy kiểu tóc có gì quan trọng, vì thấy cứ gọn gàng là được. Giày dép thì khỏi nói, có dép mà đi là được. Có hôm vô trung tâm, cũng thấy kiểu này kiểu nọ, có lẽ họ cũng có để ý đó, nhưng chắc họ chả để ý đến mình, nên khỏe lắm. 

Ấy nhưng mà một hôm mình mặc áo dài, kiểu áo truyền thống ở Việt Nam, lúc mặc cái áo khoác (vì trời lạnh) thì không sao. Khi mình bỏ áo khoác ra là đồng nghiệp nữ nói liền :”Chi ơi, mặc áo khoác vô đi, áo của mày …mỏng quá”!!! 

Hoặc một hôm mình mặc váy, dài quá đầu gối, mà không mặc vớ da chân là đủ làm nhốn nháo cả phòng làm việc! 

4/Một lần cắt tóc

Một hôm cần phải cắt tóc, mà thấy quanh nhà chỉ có tiệm cắt tóc nam, chỉ toàn đàn ông đi ra đi vô. Hỏi đồng nghiệp nữ thì mấy cổ …không biết do không cắt tóc! Mấy cổ sùng đạo lắm, chỉ cắt tóc khi hiến tóc cho …thần. 

Vừa cần phải cắt tóc, vừa cũng muốn trải nghiệm cắt tóc ở Ấn nó thế nào, nên hôm đó, sau khi đứng ngó 5ph ngoài tiệm, mình quyết định bước vào, yêu cầu cắt ngắn tóc, đúng kiểu. 

Anh thợ gật gù, mà sau này mình biết là không hiểu mình nói gì! Anh ta lia kéo qua 4, 5 đường, biến tóc mình từ tém nhật thành cái mủm dừa rồi bảo xong! Hết đâu 20 rupee (cỡ 7k VNĐ). Chắc là tiền nào của nấy rồi!

Nhím tiểu thư