26 thg 5, 2021

25 thg 3, 2021

Một chuyến đến giáo xứ Tịnh Sơn, Phú Yên.

Một chuyến đến giáo xứ Tịnh Sơn, Phú Yên.


Đợt này đang nhiều việc, nên khi được rủ đi làm từ thiện ở Phú Yên, mình rất ngần ngừ. Nhưng rồi được nài nỉ đi theo để có gì lái xe ô tô thì mình cảm thấy mình thật quan trọng, nên nhận lời đi.

Kế hoạch thay đổi từ thuê một tài xế thành mình lái xe từ Sài Gòn ra Phú Yên. Em họ mình nghe mình lái đường dài như vậy thì hết hồn. May quá là kế hoạch lại đổi lại là mua vé máy bay từ Sài gòn ra Tuy Hòa, rồi từ đó đi tiếp khoảng hơn 50km ra Tịnh Sơn. Gì chứ, mình cũng thở phào nhẹ nhõm. Mình không sợ lái xe, mà chỉ sợ công an!

Mọi thứ sắm sửa cho việc làm từ thiện đã giải quyết xong qua điện thoại. Ở Tịnh Sơn cũng đã thuê được xe. Giờ chót thì chỉ còn ba người lên đường, cũng không sao. Tại sân bay, có hơi vật vã điền hồ sơ khai báo y tế nhưng rồi cũng qua trót lọt, vừa vặn vào đến phòng chờ 5 phút, mình vừa kịp lấy nước uống xong thì xếp hàng vào máy bay luôn.

3h chiều đến sân bay Tuy Hòa, em Thái tài xế đã đến đón, chở 3 người mình đi vòng vòng tham quan thành phố rồi ghé vào một tiệm chay, để sư cô và chị bạn ăn trưa. Đây là tiệm chay do một sư thầy mở ra, không thu tiền người đi tu đến ăn. Tiền lời thu được, lại dùng để chia sẻ đến người nghèo. Tiệm bán đồ ăn ngon. Mình không ăn gì vì đã ăn bánh mỳ lúc trưa, nhưng mua một hộp bột gạo lức và mè đen, về ăn cũng ngon lắm (1).

Ăn xong thì chạy về Tịnh Sơn (2). Trên đường đi nói chuyện nhiều hơn mới biết, em Thái cũng là dân công nghệ thông tin, từng mở công ty làm web trong Sài Gòn, rồi giờ thì về quê, kiểu như anh Hải, chạy xe rong ruổi giúp mọi người và giúp sư thầy ở tiệm chạy. Mình ngồi im cảm khái…Không khai ra mình cùng nghề. Biết nói sao nhỉ, chỉ cần sống có ích và cảm thấy hạnh phúc là được.


Con đường từ Tuy Hòa về Tịnh Sơn, chạy dọc con Kênh Bắc đẹp lắm. Hẳn là mình đã nghe về con kênh này, nhưng giờ mới được nhìn thấy. Con kênh này được xây dựng từ thời Pháp, tưới tiêu cho nguyên một vùng. Kênh rộng chừng 6m, nước trong, một bên đường nhựa, một bên là các ngôi nhà nhỏ xinh xinh và cây cối, thỉnh thoảng có một cây cầu nhỏ nối từ đường nhựa vào phía nhà cửa. Đang là lúc chiều tà, có thể thấy nhiều trẻ con nô đùa trên dòng kênh. Mình thấy con kênh này xinh xắn không thua gì các con kênh ở Hàng Châu. Nếu thiết kế được một tour du lịch hằng thuyền dọc kênh thì hay biết mấy.

Phải 6h chiều mới đến nơi. Sơ Sang đón vào rồi mọi người tranh thủ đi thăm và tặng quà ba gia đình gần tu viện. Toàn là các hoàn cảnh già cả, neo đơn, bệnh tật. Thế mới thấy, sống thọ mà sống không khỏe thì…rất khổ. Đi xong 3 nhà thì chúng tôi về ăn tối. Có khách từ xa nên các sơ chuẩn bị các món ăn nhiều và trang trí cũng đẹp.



Kế hoạch ngày mai có vẻ phải dậy sớm vì các sơ thức sớm lắm, 5h các sơ đã hát Thánh lễ buổi sáng rồi. Mọi người bàn kỹ hơn kế hoạch ngày mai, lúc này mới hỏi là xe thuê là xe số hay xe tự động. Nếu xe số thì làm sao mình tự tin mà lái, hừ hừ…Nếu xe số mà mình không lái thì cuối cùng vai trò trong chuyến đi của mình là gì, hừ hừ…

Buổi tối, chúng tôi được bố trí ngủ ở gian phòng khách. Chỗ ở này của tu viện bên cạnh nhà thờ Tịnh Sơn. Các gian nhà lợp mái tôn, phòng tắm không có nước nóng. Cũng may trời không lạnh quá. Vậy khi trời lạnh các sơ phải làm sao (đã quên không hỏi). Dù đã đóng kín các cửa đề phòng gió buổi tối, tôi vẫn rất khó ngủ ban đêm vì lạnh đầu. Mãi sau trùm chăn kín cả đầu thì chắc cũng ngủ được một chút.

Buổi sáng, tôi đã tỉnh dậy từ trước khi tiếng ca trong Thánh lễ vang lên. Giọng các sơ thánh thót nghe hay lắm, êm đềm lắm. Dù bị đánh thức bởi âm thanh này, cũng không lấy gì làm khó chịu, lại vẫn có thể nướng tiếp một chút. Xa khỏi Sài Gòn, mọi sinh hoạt đảo lộn và có vẻ khác thường cũng tốt.

6h thì xe đến chờ hàng đến điểm phát quà trước. Các sơ chuẩn bị bắp và khoai luộc cùng bánh bột lọc ăn sáng. Khoảng 7h là lên đường. Cái xe thuê được là xe số, hừ hừ…Có cô sư cô lái nên mình khỏi lái. Thật vẫn chưa được ích lợi gì trong chuyến đi cả!

Nơi phát quà là xã Krong Pa, dân tộc Ba Na và xã Tân Bình dân tộc Gia Rai. Từ Tịnh Sơn qua Krong Pa khoảng 25km. Hai bên đường hoang sơ, vào mùa trồng mía nên chỉ thấy mía mà thôi. Thỉnh thoảng có chỗ trồng bắp, trồng mì. Ở đây không có sinh kế gì khác ngoài nông lâm nghiệp. Hết trồng mía, ngô, khoai sắn, tới tháng 3 thì vào rừng kiếm tổ ong. Tới tháng 8 mùa mưa thì vào rừng tìm nấm mối.

Nghe kể nấm mối ăn ngọt lắm, hái thích lắm, mình cũng muốn có được trải nghiệm vào rừng hái nấm ghê. Nhưng mọi người nhìn mình bảo không theo kịp người ta đâu. Người ta mà thấy nấm là sấn tới bất kể gai góc, nhiều khi hái xong nhìn lại chung quanh toàn gai, không rõ vì sao đã chui vào được.

Hồi xưa thì nấm mối không mắc, nhưng từ khi người Sài Gòn ăn nấm mối, nấm chuyển về Sài Gòn là chính nên giá cứ tăng dần. Năm ngoài khoảng 250 ngàn một kg ngay tại đây. Dù sao thì mình cũng muốn dịp đó sẽ quay lại nơi này, ai biết, trúng được ổ nấm mối thì sao.

Đợt này, sẵn mang cái chân máy theo nên mình dựng lên quay phim phát quà cho bà con dân tộc. Thế là từ đó về sau, đến nhà nào sơ Sang cũng kêu mình vào chụp, như thể mình lên đây để chụp hình vậy đó. Cuối cùng, cũng cảm thấy có chút vai trò “quan trọng” trong chuyến đi, hihi.

Trong các nhà ghé vào dọc đường từ Krong Pa trờ về xã Tân Bình, mình ấn tượng ba nhà.

Một là nhà của một “bà điên”. Nhưng khi tìm vào thì bà đã bỏ đi đâu mất. Nhà trống hua trống hoắc, quần áo hay giẻ cũng không phân biệt được. Đồ đạc mục nát. Ấy vậy mà nghe sơ kể là khi cho bả đồ, bả cũng biết giấu xuống dưới chiếu nghen.

Em bé ngồi giữa là em không đi lại được bình thường.

Một nhà khác là nhà một em bé, thấy mặt mũi sáng sủa binh thường, tay chân lành lặn. Nhưng không rõ vì sao mà không đi được. Có vẻ như hai cái đầu gối không duỗi gập được, nên em nó đi như lật đật. Phải mà ở thành phố lớn thì sẽ khác. Ở đây thì đành chịu thế. Muốn biết đó là bệnh gì cũng không biết, mà các sơ cũng chưa từng gặp ba mẹ của bé, vì đến toàn vào giờ họ đi làm rẫy. Sơ nói, nếu mà biết bệnh gì, chỗ nào chữa, thì nhà thờ giúp đưa bé đến nơi. Nhìn mắt bé thấy buồn quá.

Nhà thứ ba là một gia đình dân tộc Gia Rai, không quá khó khăn. Cụ ông và cụ bà đẹp lão lắm. Cụ bà cao chỉ khoảng 1m4 nhưng có tận 11 người con. Cụ có vẻ đỏm dáng lắm, khi được quay phim chụp hình thì cũng …điệu đà, ngúng nguẩy đáng yêu lắm. 

Sau khi phát quà xong, khoảng gần 12h trưa. Từ đây tới chiều là thời gian thưởng ngoạn. Theo dự tính là thẳng lên Trà Kê, điểm cao nhất chỗ gần đây. Mình nghe nói thì tưởng tượng ra khung cảnh núi non hùng vĩ, bên rừng bên thác. Tới Trà Kê mình không thấy gì đặc sắc, có tí thất vọng.

Nhưng khi mua xong đồ ăn và mang vào nhà thờ, lên nhà sàn ngồi ăn, gió mát lồng lộng, chuông gió tre thỉnh thoảng lốc cốc nghe thật vui tai. Đối diện nhà sàn là nhà thờ. Nghe đâu cha cố một mình, trong vòng 7 năm mà làm nên được cơ ngơi như vậy!

Mình ngồi ở nhà sàn ăn uống no say, gió mát, cảnh đẹp thích quá, nên mọi người rủ vào trong nhà thờ, rằng bên trong toàn gỗ hoành tráng lắm, mình lười không vào. Khung cảnh này, sao gợi lên một cái gì đó quen thuộc mình từng trải qua, kiểu như “ déjà vu”, mà mình không giải thích được.

Cha Triều, cha cố nơi đây còn trẻ, khoảng 40, sởi lởi, vui tính. Cứ trách sao không báo trước để cha làm cơm đãi, mà lại mua đồ ăn ngoài chợ. Xem chừng là lần sau lên vùng này, sẽ có thêm một địa điểm tiếp đón rồi đây.


Rời Trà Kê, chúng tôi đến thăm và cho quà vài gia đình nữa. Có một nhà, bà mẹ 86 tuổi, bị con trai đuổi ra khỏi nhà ngày khi tang chồng bà xong. Bà mẹ không biết đi đâu, bèn cất ngay cái chòi bên cạnh ngôi nhà để ở. Khi đến nơi, nhà anh con trai đóng im ỉm, còn bà mẹ thì chảy nước mắt khóc. Mình thì không hiểu luật pháp ở đâu, miệng đời ở đâu. Không có câu giải đáp!

Xong việc, chúng tôi đến thăm hồ Xuân Hương và nhà thờ sông Hinh. Trên đường, thấy sơ đeo một cái nhẫn bạc, tôi mới hỏi lai lịch. Thì ra đây là chiếc nhẫn ghi dấu lời khấn của một người tu sĩ. Có ba lời khấn : lời khấn khó nghèo (nguyện không có tài sản tiền bạc cho riêng bản thân), lời khấn khiết tịnh (nguyện sống độc thân suốt đời) và lời khấn vâng phục (nguyện vâng phục bề trên hợp pháp trong đức tin).

Lúc này đã thân hơn, tôi mới hỏi sinh hoạt của các sơ thì lấy ở đâu ra. Sơ mới giải thích là có một cộng đoàn nhánh tu. Tiền các nơi nhận được gom về một chỗ rồi phân chia ra các nơi theo như cầu. Như ở Tịnh Sơn thì không có làm gì ra tiền, thì chỉ xin tiền về sử dụng thôi. Sinh hoạt của các sơ cũng đơn giản và tiết kiệm. Từ đầu dịch đến giờ chắc cũng khó khăn nên việc phân bổ ngân sách của cộng đoàn có ít hơn.

Hỏi xong về 3 lời khấn nguyện thì cũng đến Hồ Xuân Hương. Hồ đơn sơ, mát mẻ chứ không có gì đặc sắc. Từ hồ qua nhà thờ sông Hinh cũng tiện đường, không xa mấy. Nhà thờ thiết kế hình tam giác, bằng đá tìm được ở ngay tại suối ở địa phương. Các phần bằng gỗ thì gỗ cũng rất hoành tráng ở địa phương. 

Các thanh tròn là đá lấy lên khi khoan giếng

Nhà thờ xây trên một phiến đá hẳn là to dày lắm, vì khi đào giếng, khoan sâu xuyên qua tảng đâ cả 150m hơn mới đến nước. Trục tròn đá khoan giếng cũng được dùng để trang trí. Mình có cầm trong tay một mảnh, đường kianh hơn 10cm, cao hơn 10cm, thấy cũng nhẹ, nhưng mình không lấy về.

Mình có nói với cha là mình phê bình cha, vì dùng gỗ thế này thì hại biết bao rừng, ka ka. Cha mở nhạc ngọt ngào tình cảm lắm nghen, mời uống trà Thái Nguyên, còn mình thì lo săm soi gỗ đá, ka ka.

Rời nhà thờ, chúng tôi đi thăm đập thủy điện sông Ba Hạ. Chỗ này là hồ thủy điện, phía xa là núi, mặt trời đang lặn xuống. Khi mặt trời khuất hẳn thì một tia sáng xanh lam rọi lên nền trời. Mặt trăng ngày đầu tháng từ từ hiện lên. 

Chà, đón hoàng hôn nơi đây thật tuyệt vời. Vì muốn quay cảnh hoàng hôn đến tận cùng nên mọi người phải chờ mình khá lâu. Mọi người ở đây bảo rằng cũng hiếm khi bỏ thời gian ngắm hoàng hôn như vậy, và cũng khá ngạc nhiên vì thái độ sung sướng hạnh phúc ngắm nhìn buổi chiều tà của mình.

Hoàng hôn xuống cũng đánh dấu một ngày làm việc đã xong. Mọi chuyện tốt đẹp, ai cũng thấy hài lòng. Riêng mình thì đặc biệt hài lòng, dù thấy có chút vô dụng vì không giúp được gì nhiều, xe cũng không lái tí nào, vì sư cô lái lụa là quá, nên mình ngồi im cho xong, hihi…

Nếu các bạn có thời gian rảnh rỗi, hãy thử về đây một chuyến, thăm người dân, hiểu thêm những mảnh đời khác. Phong cảnh không hoành tráng như Tây Bắc nhưng dòng kênh Bắc rất êm đềm, hoàng hôn ở thủy điện sông Ba Hạ thì rất tuyệt vời. Và bình minh thì rất tinh khôi nhé. Nếu ở tại chỗ, bạn sẽ nghe thấy cả tiếng chim kêu, chó sủa. Một không gian có vẻ hoang sơ nhưng lại rất ấm cúng.



Nhím tiểu thư

(1) : An lạc quán : 11 Phan Bội Châu, Thành Phố Tuy HòaPhú Yên.

(2) : Các bạn nếu muốn đến nhà thờ Tịnh Sơn thì hãy để lại lời nhắn nhé.

 

25 thg 11, 2020

Phía sau một bác sĩ hay một lần đi du lịch thành đi cấp cứu

Phía sau một bác sĩ hay một lần đi du lịch thành đi cấp cứu

Chiều vừa tham quan Mù Căng Chải xong, đoàn chúng tôi 4 người, chạy quá lên tí nghỉ ở Than Uyên, một huyện miền núi ở Tây Bắc, cách HÀ NỘI hơn 300km.

Nhím Blog ruộng bậc thang Tây Bắc


Gần 8PM ăn cơm tối xong, một em trong đoàn quá mệt, nghỉ trong phòng không đi ăn, nên mấy chị em mua cháo cho nó. Ban đầu em nó bảo để sáng mai đi bệnh viện cũng được. Nhưng sau một lúc gặng hỏi, có phần quyết liệt, thì em nó bảo cần phải đi bệnh viện ngay trong đêm, mà chỉ có bệnh viện huyết học HÀ NỘI mới có thuốc! Lúc này vừa ở xa vừa chưa biết đi đường nào về cho gần nhất. Lái xe trong đêm, lại đường đèo là cả vấn đề, mà em lái xe đang rất mất bình tĩnh.

Lúc đầu cả bọn định chạy về Lào Cai, thành phố lớn, có mối quan hệ, sẽ có xe cứu thương về HÀ NỘI. Chủ khách sạn khuyên ghé bệnh viện Than Uyên. Lúc đấy may được một anh bạn giới thiệu một bạn bác sĩ chuyên về căn bệnh em kia đang mắc phải (gọi là COBS). COBS nói phải vào BỆNH VIỆN để được truyền thuốc rồi hẵng đi tiếp. Thế nên cả đám quyết định ghé bệnh viện Than Uyên. Đây là quyết định chính xác và may mắn. Vì từ Than Uyên về Hà Nội chỉ mất 5 tiếng, chứ về Lào Cai thì xa thêm ít nhất 2 tiếng chạy xe.

BỆNH VIỆN Than Uyên cũng là BỆNH VIỆN to ở khu miền núi này, có 2 xe cứu thương. COBS nói chuyện với bác sĩ ở đây để chỉ dẫn thuốc. Khi bác sĩ ở Than Uyên thông báo sẽ ghi âm lại, mình giật mình, vì chỉ quen biết COBS qua một anh bạn, bị yêu cầu ghi âm như thế có đồng ý không. Chuyển một bệnh nhân từ nơi khỉ ho cò gáy về Hà Nội, ai biết trên đường có chuyện gì. Chẳng may thì cả sự nghiệp của COBS tiêu tan chứ có phải chuyện chơi đâu. Đầu dây bên kia im lặng một lúc, rồi vẫn tiếp tục hướng dẫn. Mình thầm biết ơn.

Khoảng 21:12 vào bệnh viện thì 22:42 lên được xe cứu thương về HÀ NỘI. Tất nhiên trong khoảng thời gian đó là đầy tất bật, thảo luận đủ thứ. Các y bác sĩ nhân viên ở Bệnh Viện Than Uyên hỗ trợ nhiệt tình, không nhận một đồng tiền bồi dưỡng của chúng tôi. Tôi ngồi xe cứu thương cùng bệnh nhân, tài xế và một bác sĩ đi kèm. BỆNH NHÂN đã được chỉ đạo tiêm thuốc, truyền thuốc cẩn thận.

Hơn 3h sáng thì về đến bệnh viện. BỆNH NHÂN đã rất đau từ Than Uyên, đã phải dùng cáng và xe đẩy, không thể tự đi được. Sau một màn nhập viện hơi cam go, nhưng chưa được điều trị ngay vì không có giấy tờ gì chứng tỏ bị căn bệnh đặc biệt bệnh đó. Cần làm xét nghiệm. Mình hỏi xét nghiệm làm mất bao lâu thì họ nói mất 3 tiếng. Trong 3 tiếng sẽ tiếp tục nguồn cơn của cơn đau, có thuốc giảm đau thì không có cảm giác đau nhưng tác hại về sau là càng lớn, quá trình hồi phục càng lâu. Việc này y bác sĩ hoàn toàn đúng, vì nếu truyền sai thuốc thì chết người như chơi.

Các nguyên nhân gây đen da

Từ một cái like của Giáo Hoàng nghĩ đến chuyện đánh ghen

Bị cảnh sát Pháp mời về đồn

Sau một lúc trao đổi, mình thấy cô điều dưỡng đang gọi điện thoại, sau này biết là gọi bác sĩ giám đốc. Qua điện thoại chị giám đốc cũng kiên quyết phải làm xét nghiệm chứ không truyền thuốc cho ngay. Mình xin được nói chuyện qua điện thoại thì chị ấy bảo sẽ xuất hiện. Chị ấy xuất hiện cũng nhanh, nghe giọng bọn này miền nam, chất vấn bệnh nhân một lúc, thấy nó hiểu rõ bệnh tình, nói chính xác, chị ấy quyết đinh cho truyền ngay 4 lọ thuốc (đồng thời xét nghiệm vẫn phải làm theo qui trình). Coi như cả bọn vẫn gặp may, vì nếu không phải là ca trực của chị ấy thì sẽ không ai dám quyết cho truyền thuốc ngay như vậy.

Bác sĩ, điều dưỡng đều đã mắng bệnh nhân quá bậy, dám đi nơi khỉ ho cò gáy trong tình trạng không có chuẩn bị thuốc men dụng cụ như thế. Mình hoàn toàn đồng ý. Không chuẩn bị, không thông báo cho mọi người như thế này là rất ích kỷ. Thôi thì thở dài cho là câu chuyện của tình yêu và tuổi trẻ thôi. Hi vọng em nó thực sự rút kinh nghiệm qua việc này. Còn mình thì hít thở, thấy may mắn vì sinh ra là người khỏe mạnh. Tất nhiên chuyến đi thì toang, sau 36h. Dù sao cũng là một trải nghiệm, không mong gặp phải, nhưng đã gặp và vượt qua thì cũng…hài lòng.

Nhân tiện cám ơn một lần nữa các bạn bè đã giúp đỡ mình trong khoảng thời gian khó khăn đó. Mình lại có thêm bạn mới. Mình cũng hiểu thêm nhiều sự tình. Phải cám ơn bác sĩ và nhân viên y tế BỆNH VIỆN Than Uyên và Huyết Học HÀ NỘI đã chăm sóc bệnh nhân, để mình hoàn thành sứ mệnh “một chuyến đi có người cần cấp cứu”.

Những ai làm nghề y vẫn là hi sinh, thức đêm hôm lễ tết, tiếp xúc thường trực với bệnh nhân đang chịu đau đớn, người nhà bệnh nhân dễ cáu gắt, vặn vẹo. Quả là một môi trường độc hại. Phía sau một bác sỹ giỏi là một nghĩa trang... Quả không sai.




Nhím tiểu thư

18 thg 11, 2020

Một lần đi nhổ hành ở Montreal

Một lần đi nhổ hành ở Montreal

Montreal, năm 2004.

Hồi đó, mình mới sang học, được nghe kể về các hoạt động hái táo, hái dâu, nhổ hành vào mùa hè thì thích lắm. Vừa làm, được trải nghiệm, lại được trả tiền, thì sao lại không thích chứ! Việc nhổ hành, theo các anh chị đi trước kể lại  thì rất vất vả. 

Họ bảo rằng, mình mà đi thì nên sắm thêm dầu gió, thuốc giảm đau sẵn sàng mà dùng! Mình thì không hiểu vất vả thế nào, vì nhổ hành lên, bó lại thì có gì mà khó! Thế nên họ càng can ngăn thì mình càng háo hức.

NhimBlog Montreal vào mùa hè
Montreal vào mùa hè

Mãi thì cũng đã đến hè, thời tiết thuận lợi. Mình ngày nào cũng đọc báo “metro”, là tờ báo phát miễn phí, mục quảng cáo, để xem người ta có có gọi đi nhổ hành hay không. Kiểu như một người đứng ra thầu, rồi thuê lại nhân công khác cùng nhổ đó. 

Cuối tháng 8, có tìm người nhổ hành vào thứ 7. Mình hớn hở rủ em Ng. cùng đi. Lúc đó học tối tăm mặt mũi, nói đi là đi, không chuẩn bị gì cả.

Sáng hôm đó trời mùa hè, thời tiết rất đẹp, bầu trời trong xanh. Hai chị em đến điểm hẹn để xe buýt đón đi ra cánh đồng. Chị chủ thầu thấy có người mới tham gia thì chào đón nồng nhiệt. Những người khác thì đa phần đã quen biết qua những lần nhổ hành trước đây. 

Khoảng 40 người lên cái xe buýt to đi nhổ hành.  Xe chạy khoảng một giờ thì đến cánh đồng, có lẽ cách trung tâm thành phố khoảng tám mươi cây số

Cánh đồng bao la bát ngát, không có bóng cây lớn. Các luống hành thẳng tăm tắp đều đặn. Hành ở đây rất to, to gấp ba lần cây hành ở Việt Nam là ít, thế nhưng mùi không thơm bằng.

NhimBlog Nghệ sỹ biểu diễn ngoài đường phố  vào mùa hè
Nghệ sỹ biểu diễn ngoài đường phố  vào mùa hè

Lúc đó là khoảng 9:00 sáng. Mọi người túa ra, không chậm một phút nào, bắt đầu công việc đồng áng. Họ dở đồ nghề ra, trong ánh mắt tròn xoe của hai chị em. Ngoài nón mũ găng tay, mỗi người có hai bọc ni lông để bọc giày, tránh cho giày bị dính bùn đất. Nhiều người có cái độn gối để quỳ di chuyển nhổ hành hiệu quả mà đỡ đau. 

Cái độn gối để làm vườn

Vì là người mới, cho nên hai chị em được chỉ dẫn cẩn thận. Hành nhổ lên rất nhẹ nhàng, vì đất rất xốp. Sau khi tước lá ngoài cùng dính đất bỏ đi, bó sáu cây lại thành một bó, mười bó thì được một thùng. Đó là cái thùng nhựa được chị chủ thầu cung cấp cho. Thùng này vừa để đếm mà tính tiền, vừa giữ cho hành tươi. 

Hành làm như thế nhìn đã sạch. Nghe nói, sau đó về còn được phun nước rửa qua, ra đến chợ là không còn đất. Các bạn tây mua về chỉ rửa qua loa là ăn, không cần ngâm rửa các kiểu như ở nhà mình.

Sau khi được hướng dẫn, mình và em Ng. cũng bắt đầu công việc. Vì không chuẩn bị gì cả, không nón mũ găng tay, không có bịch ni lông hay cái độn gối nào, nên hai chị em lúc thì ngồi xổm lúc thì quỳ để nhổ hành. Tư thế nào mỏi và đau thì lại chuyển sang tư thế khác. 

Thỉnh thoảng cũng dừng lại nghỉ ngơi uống nước. Cũng là nước của chị chủ thầu và mọi người chia sẻ cho. Cái khoản mất thời gian nhất trông các khâu hái hành là tước cái vỏ ngoài dính đất.

Đang nhổ thì thì trời bỗng nhiên đổ mưa ào một cái. Đang trong xanh thế mà mưa cho được! Mọi người có người mang áo mưa thì lấy ra che, cũng nhiều người như hai chị em, đứng chịu mưa ướt hết. Cơn mưa ào qua rất nhanh, chỉ năm phút, công cuộc nhổ hành lại tiếp tục. 

Nhưng lúc này đất xốp trở nên lầy lội . Không có ni lông bọc giày thì giày bị bẩn hết, quỳ một lúc thì đau đầu gối. Cũng may khí hậu ở đây rất khô, nên một lúc thì quần áo trên người cũng khô luôn.

Bị cướp giật ở Cologne Đức

Nhà tắm dành cho nữ giới ở Ma-rốc

Vừa làm thì những người nhổ gần nhau cũng chuyện trò rôm rả. Tình cờ mình nhổ hành gần một anh người Việt, anh này đi vượt biên sang Canada được hơn 20 năm rồi, nhưng hoàn toàn không nói được tiếng Anh hay tiếng Pháp. Công việc làm trên đồng là công việc kiếm thu nhập chính của anh ấy. Anh ấy rất muốn hỏi bọn mình nhiều về cuộc sống ở Việt Nam, nhưng hai chị em làm thì chậm, mà anh ta làm thì rất nhanh, nên càng ngày anh ta càng cách xa, không trò chuyện được nữa.

Chị chủ thầu có cả gia đình cùng làm trên cánh đồng. Cũng quan tâm hai chị em lắm. Những người khác khi đi ngang qua lấy nước uống cũng dừng lại hỏi thăm, xem có mệt không, có làm nổi không. 

Đến giờ trưa, mọi người cũng ngừng lại một chút, lấy đồ ăn mang theo ra ăn. Hai chị em thì không mang gì cả, nhưng cũng được mọi người xung quanh nhường cho một ít thức ăn. Đúng kiểu chia ngọt sẻ bùi, rất xúc động. 

Họ nhường cho cả nước nữa, chứ không thì chết khát từ sáng đến giờ, vì giữa mênh mông cánh đồng không có hàng quán gì cả. (Thật tình thì cả hai đều nghĩ ở chỗ nhổ hành mua được gì đó ăn uống, nên không chuẩn bị gì! Quá sai!).

Ăn trưa xong mọi người lại tiếp tục công việc cho đến sáu giờ tối. Lúc đó em Ng. làm được tám thùng. Còn mình gần đến giờ mới chỉ chỉ làm được khoảng bảy thùng rưỡi. Mọi người lúc đó đa phần làm xong số thùng nguyên, liền xúm lại hỗ trợ mình làm cho thật nhanh để mình đủ được tám thùng, tính tiền cho dễCuối cùng thì mình và họ cũng vượt khó xong. 

Không khí cuối ngày lúc này rất vui vẻ. Mọi người xúm lại giúp nhau làm cho xong việc dở dang, hỏi nhau í ới hôm nay làm được bao nhiêu thùng. Đa phần ai làm chuyên nghiệp được trên hai mươi thùng, nhiều nhất là hai mươi bốn thùng

Như mình là bét bảng. Nhưng vẫn thấy vui, vì không khí trên cánh đồng thực sự khác lạ. Sự thăm hỏi trò chuyện giữa nhưng người lạ rất cởi mở, đầy sự quan tâm.

Mì chính (bột ngọt) ảnh hưởng thế nào đến sự phát triển chiều cao của trẻ em?

Sau một ngày làm việc chăm chỉ, cật lực, 40 con người nhổ được mới chỉ một phần nhỏ của cánh đồng hành. Đa phần làm chuyên nghiệp thì làm gấp 2.5 đến 3 làn mình. 

Đếm thùng, nhận tiền công, đứng lên đau hết cả lưng, chân tay rã rời vì tư thế quỳ hay ngồi xổm lâu. Về thì ăn nắng mặt đen nhẻm. Nhưng không đến nỗi phải xoa dầu uống thuốc như hù dọa. Mỗi một thùng được 3,25 đồng tiền công, tám thùng được hai mươi sáu đồng chẵn. 

Số tiền này so với tiền Việt thời điểm này là khoảng gần năm trăm ngàn đồng. Cũng là khá cho tiền công một ngày, nhưng so với lương tối thiểu tám đô (canada) mỗi giờ năm đó thì số tiền này rất nhỏ. Thế nên rất ít người đi làm công việc này.

Xe chở mọi người lại về thành phố, mình rủ em Ng. vào ăn phở, em nó lại không ăn. Hôm sau em ấy bị giật túi xách, thế là mất hết toi tiền công, hoàn toàn không hưởng được thành quả gì cả. 

Thỉnh thoảng hai chị em nói chuyện với nhau, nhắc chuyện này cứ cười ha hả. Mình cứ bảo phải vào tiệm phở ăn cùng mình thì gỡ gạc được chút đỉnh. Ăn một tô no hết đâu gần sáu đồng rồi về nhà ngủ một giấc ngon lành.

Nếu có một lần quay lại Canada, mình vẫn rất thích được đi nhổ hành một lần nữa, nhưng lần này mình sẽ chuẩn bị rất kỹ, nước, áo mưa, đồ ăn, cái độn gối,chắc là ghế và dù nữa đó. Có khi mang cả cái lều theo cắm trại cũng không chừng!

Nhím tiểu thư

 

 Mời bạn đọc ghé qua, lắng nghe "cái tên và vận mệnh cuộc đời"