23 thg 11, 2020

PHỤ NỮ THẬT NGỐC!

PHỤ NỮ THẬT NGỐC!

 

Ông William Golding, nhà văn, nhà thơ người Anh 1911-1993 đã viết về phụ nữ thế này :

Tôi nghĩ Phụ nữ thật ngốc khi họ cho rằng họ bình đẳng hay đòi hỏi bình đẳng với đàn ông.

Thực ra họ luôn luôn là người vĩ đại hơn đàn ông.

 

Bất cứ cái gì đưa cho phụ nữ, họ cũng sẽ tạo ra những giá trị cao hơn:

– Khi đàn ông đưa cho họ tinh trùng họ sẽ tạo ra một em bé.

– Khi bạn đưa cho họ một căn nhà, họ sẽ tạo ra một tổ ấm.

– Nếu bạn đưa cho họ những thực phẩm họ sẽ tạo cho bạn một bữa ăn ngon.

– Nếu bạn tặng họ những nụ cười, họ sẽ tặng bạn trái tim yêu.

– Phụ nữ luôn nhân lên, tạo ra những giá trị lớn hơn bất cứ thứ gì bạn trao cho họ.

 – Nhưng nếu bạn trao cho họ một thứ gì bẩn thỉu thì hãy coi chừng, bạn sẽ nhận lại cả tấn thúi tha đấy. 

Câu chuyện sư tử và hươu hay tình bạn bạn tan vỡ vì góc nhìn khác nhau

Câu chuyện sư tử và hươu hay tình bạn bạn tan vỡ vì góc nhìn khác nhau

Sư tử già gặp hươu. 

Sư tử : Nghe bảo Ông Vẽ đẹp lắm!

Hươu : cái đek gì tao chả vẽ được.

Sử tử : Mày vẽ tao hộ cái.

Hươu : Ok bạn già.



Khi hươu vẽ xong, sư tử xem rồi bực mình.

Sử tử: Huơu mày vẽ cái gì vậy?

Hươu : Tao vẽ mày!

Sư tử : Mày vẽ tao như cái ckc vậy.

Hươu : Từ trên cao nhìn xuống......mày như cái ckc thật!

Từ đấy tình bạn tan vỡ chỉ vì góc nhìn khác nhau....

(Sưu tầm)

11 thg 11, 2020

Khăn tắm khách sạn

Khăn tắm khách sạn


 
x

Nhím lang thang: À bà con, hôm qua mình đã tận mắt chứng kiến truyền thuyết nhân viên khách sạn dùng khăn tắm lau toilet!

Nhím tiểu thư: Tưởng chỉ là truyền thuyết trên mạng, mà tận mắt chứng kiến thiệt hả?

Sao ghê quá vậy!

Nhím bụi đời : Có sao, càng an tâm, vì toilet sạch chứ sao.

Nhím tiểu thư và nhím lang thang: !!!

(Hình sưu tầm từ Internet)

Làm sao để giao dịch online an toàn?

Tuổi trung niên tập xe đạp - Lợi ích và cần những chú ý những gì?

 

 

Một lần ăn bánh

Một lần ăn bánh

Hồi cấp 3, mình không ưa đồ ngọt lắm, hay thèm chua. Lâu lâu chạy ra mua me thái về, cùng với thằng bạn tên M.P ăn dấm dúi ở lớp học thêm. (Mình mất liên lạc thằng bạn này uổng quá). Sau này khi đi học xa, không hiểu thay đổi khí hậu sao mình chuyển sang thích ăn đồ ngọt.

Lần đó, ở lại labo làm việc xuyên đêm, có cả khối lớp mình và lớp trên. Đến 12h đêm, hàng quán đóng hết, bỗng nhiên đói cồn cào, hoa mắt, như sắp hạ đường huyết đến nơi. Lúc đó, có một anh ngồi gần chỗ mình, có một hộp sáu cái bánh bông lan nhỏ. Bánh này là của người khác, vì lo ảnh làm khuya đói, mua sẵn cho ảnh. Khi ảnh thấy mình kêu đói như thế thì đưa hộp bánh cho mình, bảo mình ăn đi. Lúc đó, chủ nhân số một của gói bánh cũng có mặt.


Mình ngần ngại mãi rồi cũng ăn, vì mình không muốn bị hạ đường huyết lúc đó, và thèm ngọt không cưỡng được. Mình ăn một cái, rồi hai cái, rồi ba cái. Mỗi khi ngập ngừng, anh ta lại khuyến khích: “ăn nữa đi em, ăn hết luôn đi!”. Mình..., rất muốn dừng lại, ngay sau khi ăn cái thứ nhất, vì mình biết bánh này không phải dành cho mình. Nhưng mà, mình đã ăn hết tận 5 cái mới có thể dừng lại, hic hic…Mình thật là …tệ quá.

Nhím tồ

Làm ruột gối bằng các loại hoa trà có tác dụng gì?

Cấp cứu và phòng chống hạ đường huyết

6 thg 11, 2020

Những tháng năm rực rỡ : câu chuyện đá cầu

Những tháng năm rực rỡ : câu chuyện đá cầu

Năm lớp 6, một hôm, thấy mọi người ào ào kéo đi coi đá cầu, kêu hay lắm, bảo có người đá hay lắm. Mình cũng đu theo coi. Chà, cả trường bu quanh cái sân cầu nhỏ xíu, coi 6 con người đá qua đá lại, hò hét vang dội.
Mình thấy hắn. Hắn đá cầu rất điệu nghệ, mái tóc hoe vàng trong nắng. Khi hắn hất mái tóc và phất cái áo đuôi tôm, mình thấy hắn thật là lãng tử. Và mình cũng bu vô hò hét vang dội tên hắn, như đám đông chung quanh.
Trận đó đội hắn thắng. Vậy là mình biết hắn học trên mình một lớp. 20/11, mình về thăm cô chủ nhiệm lớp 5, hắn cũng vậy. Vậy là hắn và mình cùng chung cô chủ nhiệm. Có một cái gì đó chung là thấy ấm áp.

Lên lớp 7, mình và đám con gái hay chia hai phe đá cầu mạng trong giờ ra chơi. Vừa chơi vừa hò hét đuổi bắt tụi con trai vì tụi nó hay giựt cầu của mình.

Mỗi mạng mình đá được vài đến hai ba chục cái. Hôm đó, bạn L.K.T bỗng nhiên xuất thần đá một mạch hơn trăm cái (bạn từng thi đấu cấp quận, đá có khi đạt 300 cái lậng, bình thường thì hai ba chục cái thôi), các bạn khác của đội đó cũng xuất thần, đá được nhiều hơn bình thường, tổng cộng lúc đó hình như hơn 150 cái.

Ngược lại đội mình lại đá thấp hơn bình thường. Đến mình là người cuối cùng mới đá được hơn 30 cái. Mọi người nói thôi chịu thua cho rồi, nhưng mình ko chịu. Dù gì cũng phài cho mình đá chứ!

Rồi mình đá. Và mình cũng xuất thần, đá hoài chưa rơi. Dần dần mọi người tụ tập thành vòng tròn chung quanh cổ vũ mình. Bọn con trai cũng bu quanh cổ vũ, thay vì giựt cầu như mọi khi.

Mình đá đến đâu mọi người dạt ra tới đó. Hắn cũng có trong đám đông, che ko cho mọi người tràn lên kẻo cầu mình đá vô. Mình mệt quá trời, chân muốn nhấc ko lên nổi, mà có cổ vũ cũng ra sức cố gắng.

Khi mình đá gần bằng số điểm đội bạn thì mọi người đếm điểm số cùng nhau. Đến một điểm số, mình tưởng đã bằng đội bạn, mình đá tuốt lên cao. Mọi người gào lên, còn thua một điểm.

Mình chạy lại quả cầu đá, mà hụt. Thế là vẫn thua. Vừa cầm trái cầu để chịu phạt cho đội bạn thì chuông reng vô học. Khỏi nói hôm đó mình kích động cỡ nào, sung sướng cỡ nào. Hắn còn khen mình giỏi nha.
Canh cá chữa được bệnh gì?
Xóa nếp nhăn tại nhà bằng....cơm
Sự khác nhau giữa nhẫn cưới và nhẫn đính hôn
Lên lớp 8, mình làm sao đỏ. Còn hắn, mình nghe lỏm là sắp theo gia đình đi xuất cảnh, mà hắn không muốn đi, nên hắn có vẻ buồn lắm. Hắn thường xuyên vi phạm nội quy: để tóc dài, áo bỏ ngoài quần, mặc quần jean, tụ tập ngoài cầu thang khi chuông đã reo vào lớp, etc.

Nhìn vẻ mặt buồn buồn của hắn, cùng phong cách lãng tử bất cần đời, thiệt thương quá! Cơ mà mình lúc nào cũng hoàn thành chỉ tiêu tìm lỗi vi phạm, còn hắn bị phê bình trước toàn trường vì lỗi vi phạm nhiều nhất, hic hic...

Rồi thì hắn cũng theo gia đình đi xuất cảnh khi chưa hết học kỳ 1.

Năm lớp 9, nhóm bạn thân tứ tán vì trường mình thành trường cấp 1, đứa qua Đồng Khởi, đứa về Bình Thạnh cho gần nhà, mình qua Minh Đức. Thỉnh thoảng mình cũng nhớ về hắn, không biết hắn có nhớ trường cũ không. Không biết hắn có nhớ ai không.

Hôm đó, ba đứa tụ họp gặp nhau, kể chuyện trường lớp mới. Rồi ở cái tuổi muốn chứng minh mình là người lớn rồi, thì phài có chuyện yêu đương gì đó mà kể. Mình định nói là mình thích hắn. Nhưng mà, nhỏ bạn nói trước, nó nói nó thích hắn, suốt đời chỉ yêu hắn thôi!!! Mình há hốc.

Đến lượt mình, lời định nói nuốt vô trong, chỉ nói không yêu đương gì ai cả. Lời này dĩ nhiên là hai đứa nó tin, vì mình hồi đó học giỏi mà.

Năm lớp 10, lại tụ tập 3 đứa, nhỏ bạn kể nó có bồ rồi, mình lại há mồm! Sao nó nói yêu hắn suốt đời mà nay lại có bồ! Nhưng mà lời muốn hỏi cũng nuốt vô. (Nhân tiện kể luôn là nhỏ bạn lập gia đình có hai con. Chồng nó cũng không biết là bồ thứ mấy của nó:).

Chuyện hết rồi, lãng xẹt vậy thôi đó. Đi coi phim “Những tháng năm rực rỡ” hay hơn nha. Thật ra nếu mà gặp lại hắn thì mình cũng tò mò chút thôi. Mình mong hắn sống hạnh phúc. Kinh nghiệm rút ra là : Đừng tin khi ai nói yêu ai đó suốt đời, he he...Cũng đừng tin nó chưa có mối tình nào.

Nhím tiểu thư
(hình sưu tầm từ Internet)

3 thg 11, 2020

Về bài thơ “Rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa”

Về bài thơ “Rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa”

 


Tôi bắt đầu làm bài thơ này khi mới ra Hà Nội học. Đó là cảm xúc nhớ những người bạn, nhớ Sài Gòn, một cảm xúc mong nhớ mà tôi ngạc nhiên, vì tôi đã hết sức mong chờ cuộc cách mạng thoát ly này. 

Cảm giác buồn xộc đến ngay khi tàu vừa lăn bánh, bỏ lại sân ga những người bạn đang vẫn tay chào. Lúc đó tôi không để cho mình khóc. Chỉ khi mọi người khuất dạng, tôi mới ngồi xuống, cho nước mắt lăn ra. Dù đã đi tiễn đưa rất nhiều người bạn đi xa, nhưng đấy là lần đầu tiên tôi sắm vai ra đi, dù chỉ là đi Hà Nội. 

Người ta hay nói “người ở lại luôn buồn hơn kẻ ra đi”, có lẽ chỉ đúng ở thời gian sau đó, khi mà người ra đi bận rộn hòa nhập cuộc sống mới. Còn ngay giờ phút chia ly, cảm giác trống trải, cô đơn ắt hẳn là hai bên đều có. 

Phần mở đầu bài thơ ra đời trong hoàn cảnh đó, khi tôi ngồi trên tầng 5 ở khu tập thể Bách Khoa, ngắm nhìn đất trời Hà Nội vào thu. Bài thơ là cảm xúc về những người bạn, không riêng cho một ai cả, dù rằng, có thể có nhớ về ai đó nhiều hơn, thì đó cũng là điều rất đỗi bình thường.


Mãi gần một năm sau, tôi mới lại có cảm xúc để tiếp tục phần sau của bài thơ. Lúc đó hai người bạn học cùng lớp đang dự định bỏ học vì có một học bổng tốt hơn, đi Pháp ngay lập tức. Chúng tôi là một nhóm ăn chơi khét tiếng, giờ bỗng dưng thiếu đi hai người, thật là một cảm giác mất mát. 

Buổi tối hôm đó, tôi tình cờ thấy bản viết dở phần đầu bài thơ, bèn viết một lúc đến quá nửa đêm thì xong phần còn lại, cảm thấy hài lòng vì diễn đạt được cảm xúc của mình. Hôm sau, khi tôi gửi bài thơ này lên các khóa học ở trường, nhận lại rất nhiều chia sẻ xúc động của các bạn khi đọc bài thơ, làm tôi cũng vui vui.


Hơn một năm sau, khi đang ở Montreal, thành phố nói tiếng Pháp ở Canada, có lẽ có phần cô đơn nên nhớ tới bài thơ, và một buổi tối, bỗng có can đảm gởi cho báo vnexpress. Mong chờ của tôi cạn dần khi hai tuần trôi qua mà không thấy bài của mình được đăng. Chỉ nghĩ rằng chắc thơ mình không đủ hay để đăng báo. Nhưng vài ngày sau đó, bài thơ được đăng, và lại một lần nữa được chuyền đi giữa các nhóm bạn cùng trường, làm tôi thật sự phấn khích. 

“Thi sĩ” cây nhà lá vườn ở Montreal phán là ắt hẳn tôi phải viết bài thơ cho một ai đó, tôi chỉ cười không giải thích. Bởi về thơ, cảm nhận là riêng của mỗi cá nhân, đâu có đúng sai. Đúng sai thì thành toán hay sao.

Năm 2007, tầm mùa thu, tôi cùng một nhóm bạn đang đi du lịch ở Lệ Giang. Sau những ngày thích thú hào hứng với những khám phá nơi mới, càng về cuối, mọi người băt đầu có những tâm tư ngổn ngang về cuộc sống thực tại, công việc chờ đợi ở nhà. Khi không còn gì để nói thì tôi bèn đọc bài thơ này. 

Khi đọc xong, một không khí im lặng như tờ trong xe, làm tôi rất hồi hộp, chả nhẽ bài thơ chán quá, nên không ai muốn nói gì…Một lúc sau thì mọi người bừng tỉnh, ra là bài thơ đem lại cảm xúc nhiều cho mọi người, nên bất chợt im lặng không biết nói gì mà thôi.

Sau nhiều năm, tôi vẫn rất thích bài thơ này. Mời mọi người cùng thưởng thức nhé.

Rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa
Rất khó biết mình yêu những điều bình dị,
Rất khó hiểu bao điều đáng quí
Khi chúng cứ lặng yên, thân thuộc chẳng lạ lùng.

Chẳng như ánh chớp trong đêm mưa dông
Chẳng như ngày nắng trong mùa đông xám xịt.
Nếu chẳng ra đi chẳng bao giờ tôi biết,
Cái phút giây chia biệt bùi ngùi,
Cái phút giây nhìn quanh kiếm một người,
Thật khó khăn giữ cho mình khỏi khóc,
Biệt ly mà, nước mắt có gì đâu...

Đến Hà Nội mang nỗi nhớ đâu đâu,
Nhớ Sài Gòn bụi bặm và nắng nóng
Những toà nhà cao ngất,
Những khuôn mặt tưởng chừng chán ngắt
Những kỷ niệm chẳng thể nào quên.
Tôi nhìn Hà Nội như nhìn chốn không tên,
Cũng nhà cửa, phố xá hai bên,
Cũng người, cũng xe lại qua xuôi ngược,
Cũng cỏ cây, cũng màu xanh thủa trước,
Biết thế này ...mình chẳng đi xa

Mới chỉ ngày hôm qua, mới chỉ ngày hôm trước,
Tôi vẫn cười ngạo: "Hà Nội chỉ thế này sao"
Ừ,
"Chỉ thế này sao", nhưng thân thiết tự lúc nào...
Những phố nhỏ, chẳng mấy lúc ồn ào,
Những hàng cây khát khao in mình trên mặt nước,
Những đợt gió thốc chẳng bao giờ báo trước,
Những ngày mưa dầm rét mướt…
Tất cả đã thành quen.

Và nữa, đi dưới hàng hoa sữa lúc nửa đêm, 
Mới thú vị làm sao,
Có thế mới hiểu được thế nào
Là hoa sữa nồng nàn đắm đuối.
Còn sớm lắm để nói rằng tôi yêu Hà Nội
Vì rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa
Vì tôi sợ nói gì cũng không đủ thiết tha,
Để giữ lại những gì tôi tha thiết
.
Để bớt đi nỗi buồn tôi đã biết,
Từ Hà Nội, có lẽ một người sắp đi xa…

Nhím tiểu thư

(Hình sưu tầm từ internet)

 

2 thg 11, 2020

31 thg 10, 2020

Có những ngày...dở hơi... như thế…

Có những ngày...dở hơi... như thế…

Montreal, mùa hè 2004.

Tối thứ 6, bạn gọi ra uống cà phê làm chân gỗ, ko ăn tối đi luôn. Tối về muộn lười cũng không ăn gì.

Sáng thứ 7 phải  học cả ngày, 6h30 đồng hồ reo bật dậy, thế là hạ đường huyết hoa mắt, chóng mặt, nằm im luôn. Chắc hơn 8h mới khá hơn, uống cốc sữa, mò lên trường, cũng phải gần 9h. Nghĩ là nghỉ giải lao ăn sáng cũng được. Nhưng thầy bảo tụi mày học cố ko nghỉ giải lao, trưa nghỉ ít thôi, rồi chiều tao cho nghỉ sớm! Thế là ko ăn sáng.

Đến giờ nghỉ trưa, hai thằng bạn rủ mình đi ăn trưa, hỏi mình biết “metro” không. Ý nó là nhà hàng tên metro, chuyên bán đồ tây như McDonald, mình mà biết thì đã ko đi rồi, nhưng nghĩ là món gì khác nên cứ thử. Hummm, đồ tây ko thíchHai bạn lại cứ hỏi về VN, làm mình ăn chưa xong phần ăn thì hết giờ phải quay về lớp, nên gói đồ ăn và cà phê mang theo. 

Đi ngang sân trượt băng, hai bạn hỏi mình biết trượt không, mình bảo biết và quơ tay một cái, thế là đổ hết cà phê ra đất. Ba đứa hối hả tìm khăn giấy lau cho sạch rồi vào lớp.

Tầm 2h chiều ông thầy cho về (thay vì 6h). Ra đến metro (xe điện ngầm), có ai đó nhảy xuống tự tử, nên không có xe mà đi. Đã bảo muốn tự tử thì thiếu gì cách, sao cứ nhè cái xe điện cơ chứ! 

Dù sao thì mình còn phần ăn chưa ăn xong nên cứ ăn đã. Ăn xong mãi vẫn chưa có xe, mình bèn mò lên đường tìm cách đi bus về nhà. Mình vừa leo lên thì xe điện đến, chạy xuống ko kịp! Anh bạn cùng trường còn vẫy tay từ trong xe chào mình chứ! Hừ, lại phải đợi thêm 15, 20ph chuyến sau.

Rồi cũng có xe về nhà. Về gần nhà, mình ghé vào siêu thị, chọn mua ít đồ ăn. Ra trả tiền, quẹt thẻ …không được. Tiền mặt ko có đủ. Mình trả lại đồ, cô thu ngân nhìn mình với đôi mắt hình viên đạn. Mình thì lo bị rút hết tiền thì thôi xong. 

Đi bộ lại nhà Verdun nhờ check internet xem còn tiền không thì không ai có nhà. Mình đi lại nhà ông bà chủ nhà cũ (ông bà rất quý mình nên vẫn để mình giữ chìa, thích đến chơi lúc nào thì đến), vào kiểm tra, tiền vẫn đầy đủ. Yên tâm hơn chút. (Vụ này hôm sau báo mới đăng là do lỗi kỹ thuật, nhiều thẻ bị ảnh hưởng thế đó).

Sự khác nhau giữa nhẫn cưới và nhẫn đính hôn

Rất khó nhận ra mình trước lúc đi xa

Canh hải sản nấu chua

Mình bèn đi về nhà, lại ghé lại siêu thị. Nghĩ sao mình mua…trứng, vì đủ tiền trả. Về nhà, mình lại để trứng lên bàn trong phòng, thay vì trong bếp, dưới bàn là …thảm. Và cũng chỉ quơ áo sống trượt qua là trứng rơi vỡ trên thảm. Vội lại tìm đồ lau chùi dọn dẹp.


Xong thì mình quá mệt, nằm sóng xoài ra, không muốn làm gì nữa. Vừa lúc chủ nhà đi về. Mình ra, kể về một ngày lê thê như thế, bả thấy tội nghiệp quá, hỏi mình muốn ăn gì, bả cho mình mượn tiền, mình với bả đi ăn nhà hàng. Mình muốn đi ăn phở. Thế là bả chở mình ra tiệm phở gần nhà. Quán phở này được cái gần chứ chả ngon gì, nhưng dù sao cũng là…phở.

Ra khỏi tiệm phở, trời vẫn còn nắng, cảm thấy đời cũng không tệ lắm.

Tối về nghĩ về một ngày đã qua lại thấy buồn cười.

Nhiều năm sau mình vẫn có thể kể về ngày hôm đó…Để thấy rằng có những ngày rất tệ, nhưng khi nghĩ lại cũng chỉ buồn cười.

Nhím tiểu thư

(Hình sưu tầm từ internet)

20 thg 10, 2020

Sự khác nhau giữa nhẫn cưới và nhẫn đính hôn

Sự khác nhau giữa nhẫn cưới và nhẫn đính hôn


 

(Nhím tình yêu) Sự khác nhau giữa nhẫn đính hôn và nhẫn cưới

           Ở Mỹ, nhẫn đính hôn thường được đeo vào ngón vô danh của tay trái trong ngày đính hôn, còn ở một số nước khác, nhẫn được đeo vào tay phải. Khi cử hành hôn lễ, nhẫn đính hôn được tháo ra để thay bằng nhẫn cưới. Nhẫn đính hôn sẽ được cất giữ cẩn thận vì đó là một phần minh chứng của tình yêu.

          Nhẫn cưới có thể mua cùng với nhẫn đính hôn, hoặc có thể mua trong giai đoạn đính hôn. Trước hôn lễ không lâu, cách làm theo thói quen và có hiệu quả nhất là chú rể cùng cô dâu đi chọn mua nhẫn cưới, để cô dâu được chọn kiểu dáng nhẫn mình thích. Nhẫn cưới thường được chọn làm bằng vàng hoặc bạch kim.

          Điểm khác nhau chính giữa nhẫn cưới và nhẫn đính hôn ở chỗ: trên nhẫn đính hôn thường được nạm thêm các loại đá quý và không được khắc chữ.

          Còn nhẫn cưới thì có thể khắc họ tên của hai người, ngày tháng hoặc những lời thể hiện tình cảm của chú rể.

 

                                                                                      Nhimblog  (Theo Baihewed)

12 thg 10, 2020

Nhà tắm dành cho nữ giới ở Ma-rốc

Nhà tắm dành cho nữ giới ở Ma-rốc

 Nhà tắm dành cho nữ giới ở Ma-rốc


(Nhím phượt) Cho dù ở thành phố Marốc ngày nay nhà nào cũng đã có nhà tắm với các thiết bị hiện đại, cho dù các cửa hiệu Sauna (xông hơi) có mặt khắp nơi, nhưng phòng tắm dành riêng cho phái nữ vẫn không có gì thay đổi và vẫn có vị trí quan trọng trong cuộc sống của phụ nữ Marốc - đấy là những phòng tắm theo truyền thống đạo Hồi. Trang trí và thiết kế của các phòng tắm tuy có khác nhau, nhưng vẫn tuân theo một bố cục cơ bản: có ba phòng, ánh đèn sáng hay tối phụ thuộc vào nhiệt độ trong phòng. Phòng thứ nhất là nơi nghỉ ngơi và thay quần áo nên nhiệt độ tương đối thấp, ánh đèn tối mơ dể chị em đỡ ngại khi thay đồ. Phòng thứ hai chuyên để kỳ lưng và xoa bóp nên nhiệt độ cao nhất, đèn sáng rõ cho thấy bên trong có hai bể nước lớn: một bể nước nóng và một bể nước lạnh. Sau khi khách ngâm mình thư giãn ở đây sẽ đến phòng thứ hai để kỳ lưng và xoa bóp rồi lại quay trở lại căn phòng thứ ba để tắm lại.

Những người phụ nữ nội trợ hay đi làm công sở hàng tuần đều tranh thủ thời gian đến đây để thư giãn và gặp gỡ bạn bè. Các phòng tắm hơi là nơi lý - tưởng nhất cho các cuộc chuyện trò về gia đình, tình cảm, chi  tiêu, mua bán... của chị em.

 Các phòng tắm nữ có liên quan mật thiết với truyền thống của người Marốc: cô dâu mới sau đêm tân hôn sẽ được các cô gái chưa lập gia đình trong họ đưa đến nhà tắm. Phong tục này vẫn còn lưu hành khắp các thành phố và làng quê Marốc. Ở một số thành phố, các cô dâu trước khi cưới phải đến nhà tắm này liên tục trong 7 lần, vì họ tin tưởng rằng tắm rửa trước khi cưới sẽ làm cho mình thuần khiết hơn và còn thể trừ khử được tà ma. Trên đường đi, người nhà cô dâu luôn giơ cao những cây nến được trang trí bằng hoa hồng, miệng không ngừng đọc kinh Coran. Khi đến phòng tắm, cô dâu được ngồi trên một chiếc ghế sạch sẽ, người nhà bôi lên người cô một hỗn hợp được làm từ hoa hồng và trứng gà, xung quanh thắp nến để trừ bỏ tà ma và xóa bỏ những thù hận. Khi cô dâu tắm xong, họ bày ra rất nhiều các món ăn nhẹ, mời những người phụ nữ có mặt ở đó để cùng nhau chúc mừng cô dâu. Xong xuôi, họ  trang điểm cho cô thật lộng lẫy và mặc cho cô bộ trang phục đẹp nhất 7 ngày sau khi sinh  đứa con đầu lòng, người nhà  lại đưa cô gái đến phòng tắm  với những nghi thức như trên.

Nói đến nhà tắm truyền thống dành cho nữ giới ở  Marốc không thể không đề cập đến những người phục vụ. Họ  thường là những phụ nữ trên 40 tuổi, họ cung cấp cho khách mọi dịch vụ: kỳ lưng, xoa bóp, trông con cho khách khi khách tắm. Ngoài ra, họ còn tranh thủ thiết lập quan hệ với khách để tạo cơ hội tìm kiếm công việc ngoài giờ.

                                                                                                                                                         Nhimblog