17 thg 7, 2021

 Những tháng năm rực rỡ : hướng về Hà Nội

Những tháng năm rực rỡ : hướng về Hà Nội

(Bài viết đã đăng báo Thanh Niên : Những tháng năm hướng về Hà Nội | Hà Nội thành phố tôi yêu | Thanh Niên (thanhnien.vn) và được chọn in sách "Hà Nội thành phố tôi yêu". Đây là bản thảo gốc).

Tôi được bạn cùng phòng trọ cho nghe bài hướng về Hà Nội (tác giả Hoàng Dương) vào một buổi tối mùa thu năm 2000, khi tôi mới chân ướt chân ráo ra Hà Nội trọ học. Hà Nội lúc đó rất lạ lẫm, khó ưa, khó gần. “Hà Nội ơi…thấu chăng lòng khách bơ vơ”, diễn tả thật đúng tâm trạng của tôi. Và thế là bài hát ngay lập tức vào trái tim tôi.

Lúc đó, tôi mới chỉ là cô gái 24 tuổi, lần đầu được sổ lồng đi học xa. Như cách tôi kể với mấy đứa cháu, là tôi phải làm cuộc cách mạng để tìm tự do. Đúng là tuổi trẻ đầy năng lượng, đầy khí chất. Đi xây dựng vương quốc của riêng mình, không ngần ngừ, ít tính toán. Nói đi là đi. Đúng là tôi có tự do. Tự do có đi kèm một chút trốn chạy. Trốn chạy những thân quen đang trở nên xa lạ, khiến trái tim tôi chưa thể ngừng thổn thức.

Tháp Rùa – Hồ Gươm

Từng bao ngày ngóng chờ được lang thang ở Hồ Gươm, đến khi thật sự dạo những bước đi đầu tiên, lúc đó là buổi sáng mùa thu, mặt trời dịu nhẹ. Một tâm hồn tràn ngập nỗi niềm trống vắng vì xa cách, bước lơ đãng trong buổi sáng tinh khôi, bỗng giật mình khi nghe giọng hát Hồng Nhung trong trẻo từ tiếng loa. Lời bài hát “Nhớ mùa thu Hà Nội” (tác giả Trịnh Công Sơn), cất lên trong một không gian hoàn hảo, bỗng trở nên sâu xa lắng đọng lòng người. Cảm xúc đầu tiên đó, thật khó phai nhòa và không dễ có lại.

Nhớ những ngày đầu thu đó, trời mưa không to lắm, nhưng thường mưa rất dai, làm con đường đến trường trở nên rất lầy lội. Tôi đi bộ đi học, che bằng dù, lúc nào cũng bị bùn bắn bẩn quần. Nhưng cái cảm giác được cầm dù đi dưới mưa rất thú vị. Nhất là khi các con đường nhỏ và ngắn, nhà cửa hai bên rất thấp, để những tán cây dương vươn lên thật cao, những lá nhỏ, nhìn trong mưa thật yếu đuối và mềm mại. Và thường chỉ có mình tôi đi trên phố, với những suy nghĩ lung tung chẳng đâu vào đâu. Tôi không cảm thấy lạc lõng trong cái không gian đó, mà cảm thấy được sống trong một thế giới khác, an bình, lãng mạn, không phải lo lắng điều gì. Trái tim tôi dần được chữa lành như vậy.

Ngày sắp rời Hà Nội đi xa, tôi thường trầm tư, cố gắng gom nhặt, ghi nhớ những cảm xúc, những kỷ niệm, những hình bóng của mái nhà, con phố, những sinh hoạt bốn mùa, những đổi thay của gió, nắng, mưa, những tiếng cười, giọng nói của những người bạn. Họ vẫn hay trêu rằng tôi yêu Hà Nội thật rồi đó. Nhớ về Hà Nội lúc này là nhớ về hết thảy, rất chung chung, không có gì riêng biệt.

Trong thời gian học ở nước ngoài, một lần, tôi mở bài hát “Hướng về Hà Nội cho một người bạn, dân Hà Nội thứ thiệt nghe. Chẳng biết có phải lần đầu không, nhưng bài hát cũng ngay lập tức vào danh sách yêu thích của bạn ấy. “Hà Nội ơi, nỗi lòng gởi gấm cho nhau…”. Bài hát như sợi dây kết nối chúng tôi với nhau. Hà Nội trở nên thân thiết hơn rất nhiều, vì gắn kết với riêng một người. Khác với tâm trạng bơ vơ lần đầu, trái tim nhỏ bé của tôi giờ đây lại rộn rã khi nghe bài hát. Bài hát và giai điệu vẫn thế, chỉ có tôi là khác.

Rồi theo năm tháng, sợi dây kết nối vẫn thế, vẫn như khi nó được ra đời, rất truyền cảm để kết nối những tâm hồn đơn côi, dù cho hai con người được kết nối năm xưa không còn kết nối gì với nhau nữa… Hà Nội gắn liền với những hoài niệm một thời tuổi trẻ nằm yên một góc.

Lá thu ở Hồ Gươm 

Rồi theo tháng năm, tôi là dân Sài gòn, mà không hiểu sao cứ kết bạn với hội Hà Nội. “Hà Nội ơi, biết người còn có trông mong, hướng về ai nữa hay không”…Phải rồi, muốn gắn bó với một vùng đất, chỉ cần có những người bạn ở đó. Mỗi lần đi đâu, chơi hay công tác, nếu buộc phải ghé qua Hà Nội, chẳng bao giờ tôi ngần ngại, vì tôi biết mình luôn được tiếp đón. Tình yêu Hà Nội cứ được duy trì cùng những người bạn vậy đó.

Tình yêu ấy, coi vậy mà cũng lúc thăng lúc giáng chứ không yên bình. Cũng đôi lần, tôi chán ngán Hà Nội. Chán cái vẻ thâm u trầm buồn tôi từng yêu mến. Chán những cơn mưa phùn dai dẳng tôi từng thấy thú vị khi đi học dưới tán ô. Chán hết thảy mọi thứ... Rồi cảm xúc ấy cũng qua nhanh như gió mùa đông bắc. Hà Nội vẫn luôn có vị trí đặc biệt trong lòng tôi.

Đặc biệt như những người bạn…

Đặc biệt như bốn mùa…

Đặc biệt như từng con phố…

Vâng, đấy là tình yêu Hà Nội của tôi.

Nhím Chung Nhi.

6 thg 7, 2021

Tình chị mà duyên em

Tình chị mà duyên em

Chị và anh học cùng lớp cấp 3. Chị dễ thương, xinh xắn, nấu ăn rất ngon. Anh đẹp trai, hát hay đàn giỏi. Họ là một đôi rất đẹp. Ra trường, không ai đậu đại học. Ngày đó thi đại học còn rất khó khăn.

Để tránh phải đi bộ đội, đi chiến trường Campuchia khốc liệt, gia đình anh chạy cho anh một suất đi xuất khẩu ở Tiệp Khắc. Chị thì an phận ở nhà buôn bán. Ngày chia tay sướt mướt, thề non hẹn bể.

Sau 2 năm nơi xứ người, anh viết thư nói chị hãy quên anh đi, xem anh như người bạn. Có người bạn chung bên đó cũng kể rằng anh có người khác rồi. Cũng đành thôi, vì xa mặt cách lòng, mà cuộc sống xứ người gian khổ. Tình đầu trong sáng ngây thơ, chưa đủ gắn bó giúp anh vượt qua cô đơn nơi xứ người. Hẳn là anh tìm thấy người phù hợp hơn nơi đó.

Chị buồn rầu, sau một thời gian thì cũng chấp nhận sự theo đuổi của một người khác, nên vợ nên chồng. Việc buôn bán ngày một phát đạt, con cái đề huề, gia đình hạnh phúc.

Sau gần 30 năm, anh vẫn tay trắng lặn ngụp xứ người. Lần đầu về Việt Nam, không hiểu sao, anh lại gặp và cặp bồ với em ruột của chị! Cô em li dị chồng và làm ăn thất bát mà chị phải cưu mang nhiều lần. Họ đi chơi với nhau và đem về cho chị một cục nợ, mà chị phải thanh toán.

Thôi thì tiền bạc không nói làm gì, nhưng chị cảm thấy có chút đau lòng. Sao không phải là người khác, mà lại là em ruột của mình? Sĩ diện của anh ở đâu, mà anh để cho chị thanh toán cục nợ kia! Rồi thì họ tha nhau qua xứ người, cũng là khuất mắt.

Chắc hẳn ai rơi vào cảnh này mới hiểu được nỗi lòng của chị. Qua cơn bão lòng, thôi thì chị cũng mong họ hạnh phúc.

 

Nhím tiểu thư.

Cái gì của mình là của mình

Cái gì của mình là của mình

Họ là nhóm 7 người, 6 nam, 1 nữ, cùng xóm, cùng trường. Chơi với nhau thân thiết từ cấp 1, đi đâu cũng có nhau. Rồi một dạo, bỗng dưng họ để ý thấy, người này đi chơi thì người kia không đi. Họ bèn họp lại, đá nàng ra khỏi nhóm, ai đến với nàng thì nàng chọn, để lại mấy đực rựa đi chơi với nhau như trước.

Mọi chuyện ổn thỏa. Nàng đến với một anh. Anh thì công tử nhà giàu. Nhà nàng thì lúc đó mới nổi, so với nhà anh chưa là gì. Nàng được giáo dục theo kiểu cũ, khắt khe. Họ quen nhau một thời gian, không hiểu sao anh ngãng dần ra. Nàng buồn lắm. Những lúc gặp gỡ bạn bè chung vẫn tâm sự “không hiểu sao lại như thế!”.


Anh tránh mặt nàng, bị nhóm bạn bè chê trách. Vì cùng xóm cùng chơi từ bé, sao lại như thế, dù gì thì cũng phải là bạn nhau chứ. Thế nên, hôm đó, sinh nhật anh, anh giới thiệu người yêu, anh cũng mời nàng. Trong tiệc, bạn của nàng còn thấy đau lòng, huống gì là nàng. Nhưng mọi người đều cười và chúc phúc cho họ.

Rủi thay, mới tốt nghiệp đại học, công việc chưa đâu vào đâu, gia đình cô người yêu bắt anh chọn : hoặc là cưới liền, hoặc là cô ấy đi lấy Việt Kiều. Mới 22 tuổi, gia đình anh không đồng ý, anh cũng chưa sẵn sàng. Thế là cô ấy lên xe hoa với Việt Kiều. Anh sầu muộn một thời gian.

Rồi không rõ anh làm thế nào, mà họ quay lại bên nhau. Hạnh phúc lắm. Ấy nhưng mà lần này, gia đình nàng kiên quyết không đồng ý cho nàng yêu anh. Sợ anh công tử, sẽ làm nàng khổ, cũng bắt nàng đi lấy Việt Kiều. Họ chia rẽ hai bạn trẻ, bắt nàng đi gặp gỡ, làm quen anh Việt Kiều. Anh sầu muộn tập hai.

Nhưng nàng có cách của nàng. Vì nàng yêu anh, nên nàng làm cho anh Việt Kiều chán nàng mà bỏ qua. Rồi nàng bị cấm ra khỏi nhà gặp anh, rồi ba nàng ốm nặng ép nàng bỏ anh. Nàng vẫn vượt qua.

Sau nhiều năm ngăn cấm bằng đủ mọi cách không được, cuối cùng thì anh và nàng được lấy nhau. Đám cưới diễn ra vui vẻ.

Sau hai mươi năm, họ vẫn bền chặt đi bên nhau, có 3 mặt con. Trái ngược với suy nghĩ của mọi người rằng anh công tử có thể làm nàng khổ, anh chăm con rất giỏi, lại yêu chiều vợ. Hai vợ chồng làm ăn khấm khá lắm.


Có lần, thằng bạn tính qua rủ anh đi uống cà phê, mới đến trước cửa, nghe nàng quát anh chăm con gì đó, hết hồn, né đi luôn. Gặp nàng, hỏi có chuyện đó không, nàng cười nói lâu lâu cũng lên cơn xíu thôi.

Mong hạnh phúc của họ tiếp tục bền lâu. Nàng xứng đáng được hưởng hạnh phúc, vì đã dám sống cho tình yêu và chọn lựa của mình. Mong các bậc cha mẹ không nên suy diễn cấm đoán làm khổ con mình.

Cũng may mà nàng kiên định.

Nhím tiểu thư.

15 thg 4, 2021

Mùa hè Montreal

Mùa hè Montreal


Ở Montreal, trải qua 5 tháng thu đông lạnh lẽo, cây cối rụng sạch trụi trơ cành, đến mùa xuân là mọi loài cây sinh sôi nảy nở với sức mạnh thực sự kinh ngạc. 

Cả thành phố như bỗng cựa mình trở nên sinh động như chưa từng ngủ yên, với đủ sắc màu của hoa lá cây cối, cùng đủ mùi hương. 


Chỉ là lá của cây phong thôi, mà cả con đường thơm ngát một mùi dịu nhẹ, cả bầu trời được tô điểm bằng búp non xanh biếc. Khi mình sung sướng hít thật sâu cái mùi hương thanh thoát nhẹ nhàng tự nhiên đó, thì người bạn đi bên cạnh dặn hít vừa thôi, kẻo sau này bị dị ứng phấn hoa. Ừ, cái này lạ ghê, ai ở càng lâu thì bị dị ứng phấn hoa càng nặng.


Từ xuân sang hè, mọi người đua nhau trồng cây trồng hoa, treo hoa trước nhà. Thời đó, mình cũng bỏ tiền ra mua Fuschia, thủy tiên về trồng. Rồi còn trồng hoa mười giờ, cà chua và gieo cả một cây chanh. 

Fuschia của Nhím
Thủy tiên của Nhím

Cây chanh lên hơn một chục cái lá, mỗi lần ăn thịt gà là mình lại lấy một cái, vừa tươi, vừa thơm, lại đỡ tốn tiền mua lá chanh nữa chứ. Lá chanh ngoài chợ bán một hộp cũng chỉ 1 đồng thôi, nhưng ăn không cách gì hết, bỏ ngăn đá thì cũng không còn thơm như tươi nữa. 

Hết hè, phải mang cây vào nhà chăm sóc cẩn thận, mà chúng nó vẫn cứ còi đi.



Cây hoa cứ còi đi khi vào thu, dù được chăm bẵm

Trồng cây nó có cái thú vui chờ đơm hoa kết trái. Mình còn nhớ cây cà chua của mình, hạt giống là được Maili cho. Mình gieo xuống, chờ nó nảy thành cây con. Cái này thì rất dễ, xứ này đất tốt, sức sống bị giam hãm cả 5 tháng thu đông, nên mọi thứ gieo xuống đều lên rất tốt. Phải cái, chỗ vườn nhà mình bị cây lá phong cao to che hết cả, nên cây cà chua của mình èo uột, tưởng không đậu trái được. 

Cây cà chua èo uột đậu được một quả của mình

Mãi cũng có được một quả, mình mừng hết lớn, chăm bẵm em nó kỹ lắm, chụp cả hình ẻo lả phải dựa hàng rào của nó nữa (chụp hẳn bàng máy phim nhé, quý lắm đó!). 

Chả bù cho cây của Maili, nó ra trĩu trịt quả, quả nào quả nấy to bằng cái bát, đứng không vững, phải chống đỡ cho nó chứ. Ah, mà rõ là trong cả hai thái cực thì đều không tự đứng được nhỉ, hihi…

Nói về vườn cây của Maili thì mình cũng tham gia trồng những cây tùng. Năm đó, họ mua cây con cao khoảng 2 tấc về, nói với mình là trồng bây giờ, chờ vài năm là nó cao to hơn đầu người. Mình cũng hứng thú lắm và tham gia đào xới trồng xuống cùng họ. 

Sát hàng rào là hàng tùng nhà Maili mình tham gia trồng

Nhưng mà, khi cây mới cao chừng một mét là họ đã chia tay. Cái nhà đó mình vẫn còn chìa khóa, nhưng chắc không còn vào được nữa. Chủ nhà mới không biết có thay hàng tùng bằng cây khác không nữa chứ.

Từ ga xe điện ngầm, đi bộ về nhà Maili mất khoảng 15 phút. Mình thường thơ thẩn ngắm các loại hoa ở các nhà. Thời đó vẫn còn chụp hình bằng máy phim, nếu không, hẳn là nhiều hình lắm. Khi chuyển sang máy ảnh số, thì cái gì cũng quen thuộc, chẳng buồn giơ máy lên chụp. Nhưng giờ nghĩ lại, đều thấy nhớ.

Tulip thì mùa đông tàn lụi, hè trồi lên nhìn thật hay. Dàn hoa tulip nhà Maili màu tím lịm, mãi lên cao nở hoa thì mình mới thấy. Tulip ở Montreal cũng nhiều lắm. Cả hoa anh đào nữa, bung nở rực rỡ cả một con phố.

Mùa hè ở Montreal nắng nóng cũng không thua gì Sài Gòn. Ở khu nhà Maili, các gia đình phơi quần áo ở sân nhà sau, chẳng khác gì ở Việt Nam. Mùa hè cũng hay có những cơn mưa rào bất chợt, làm quần áo ướt hết, nhưng rồi cũng khô nhanh chóng, vì độ ẩm ở đây rất thấp. 

Thời tiết ấm áp nên các chị thoải mái mặc áo hai dây. Sinh viên mặc cả quần short vào lớp, và thầy giáo cũng vậy. Các thảm cỏ ở UdM thì xanh non mơn mởn. Buổi trưa các bạn tây hay mang cơm ra đây ngồi ăn và phơi nắng luôn thể. Thời đó mình không sợ nắng nhưng vụ phơi nắng vẫn thấy khá kỳ lạ. Mãi sau, khi ở lâu hơn thì mình cũng tranh thủ có nắng là ra phơi.

Sau này qua học ở ETS thì chẳng có gì đẹp. Và mình cũng chẳng có tâm trạng nào với quang cảnh. Mùa hè năm đó mình đăng ký học 4 môn, mọi người bảo mình bị hâm, giờ mình cũng thấy vậy! Không chỉ hâm mà còn dại nữa. Mùa hè chỉ đăng ký học một môn là được, hai môn là nhiều, bốn môn thì…chỉ có đứa thất tình thôi.

Nói vậy để thấy rằng, mùa hè ở Montreal ngắn lắm, đẹp lắm, nhiều hoạt động lắm, phải tranh thủ tối đa. Nào là liên hoan phim, bắn pháo hoa mỗi tối thứ 7, đạp xe đạp vòng quanh hồ, etc. 

Liên hoa phim quốc tế

Nghĩ lại vụ đạp xe này vẫn thấy tiếc. Hồi đó chưa thích đạp xe đạp như bây giờ. Và vì mình nghĩ mình còn ở đây nhiều năm, năm nay không đạp xe thì năm sau tham gia. Cơ mà khi năm sau đến mình lại quyết định bỏ học và về nhà luôn! Cả mình cũng không ngờ mình sẽ có thể có một quyết định như thế.

Hồi 2013, có một dự án tuyển mình làm 2 năm bên Montreal. Mình suy nghĩ, thấy vẫn muốn trải qua 6 tháng ở Montreal, để trải nghiệm lại 4 mùa và tận hưởng một lần nữa những gì đã bỏ qua (dù mọi thứ không còn như trước nữa thì mình vẫn muốn thử). Nhưng 2 năm thì không muốn đi. 

Sau này các sếp cũng bất đồng về dự án, và sếp Ấn thấy mình cũng không tha thiết gì việc qua đó, nên đá mình ra khỏi dự án luôn. Cậu bạn Olivier trong dự án đó phê bình mình quá xá. Bảo rằng mình muốn đi 6 tháng thì cứ im đi, cứ vào dự án đi, vào xong gần 6 tháng xin ra thì ai làm gì được…Ờ, cơ mà mình không muốn thế.

Mình quyết định bỏ học, đi về, khi đang cuối tháng 5, bắt đầu hè. Ngày đó, mình giao lại đồ đạc và cây cối cho người bạn. Mình cứ nghĩ là mình nhớ cây chanh nhiều nhất. Bởi đó là thứ mình gieo từ hạt, ươm cho nảy mầm, chờ đợi từng cái lá.

Nhưng không phải vậy. Từng thứ từng thứ, bốn mùa đều có những nét rất riêng biệt, đều làm mình nhớ. Là nhớ thôi, trí nhớ thì rất đẹp và lung linh. Chứ mà trải qua đời sống thì nó lại nhạt toẹt đi ngay với những lo toan.

Lúc nào có dịp, hẳn là mình muốn sống lại ít nhất 6 tháng ở Montreal đó.

Nhím tiểu thư.

 

 









10 thg 2, 2021

Có một ngày 8 tháng 3 như thế

Có một ngày 8 tháng 3 như thế

Montreal, 2004.



8/3 năm nay đặc biệt lắm, vì là 8/3 sau 12 năm gì đó, chẳng có một cành hoa nào, hihi…Tui ở lab đến 5PM, suy nghĩ xem nên về nhà hay nên ở lại tiếp. Cuối cùng tui quyết định ở lại, vì chẳng hiểu mình sẽ làm gì ở nhà. 

9PM rời lab, 10PM về đến nhà. Không thấy ai. Phòng ngủ ông bà chủ nhà đóng kín, chắc ông bà ấy đi ngủ. Kể ra sớm, nhưng biết làm sao.

Tui đành bấm bụng uống một cốc sữa cho khỏi đói, tự hứa lần sau sẽ không đày đọa thân mình ở lab muộn đến thế làm gì. (Bếp và phòng ăn ngay bên ngoài phòng của ông bà chủ nhà, hâm đồ sẽ ồn vào bên trong, mà ăn đồ trong tủ lạnh không hâm nóng thì ...thà nhịn luôn).

Nhìn trên bàn thì thấy mảnh giấy bà chủ nhà nhắn: “Chi, mày làm ơn đừng bật TV nhé, vì đang cài đặt…”. Tui thì cũng hiếm khi bật TV, nhất là lại muộn như thế này thì chưa bao giờ bật. Nhưng đọc thấy cái mẩu tin thêm tủi thân. Đã phải nhịn đói lại còn bị cấm cản!

Ngang qua phòng của bà chủ nhà, tui cũng không vào dùng máy tính vì lạnh và khói thuốc.

Về phòng, tui ngồi dưới nền nhà, gọi điện thoại cho đứa bạn. Điện thoại reng 2 tiếng không ai nhấc máy, tui chợt nhớ ra hôm nay nó đi làm 11PM mới về. Thế là gác máy.

Tui nhìn khắp phòng xem mình có thể làm gì. Sách chuyên môn thì không lòng dạ nào để đọc. Thơ, truyện, sách khuyên bảo cũng không buồn dở ra. Mà sao phòng tui không có gì đẹp đẽ cả. 

Chỉ 5ph sau khi về phòng, tự nhiên thấy mình cô đơn khủng khiếp. Cả cái thành phố này không có ai để mình có thể gọi điện thoại được. Tui lại tự cười một cái 8/3 vớ vẩn.

Nhìn đến cái giường, tui nghĩ hay là mình đi ngủ. Nhưng mới 10.15PM, còn quá sớm. Cuối cùng, tui quyết định không nên ru rú trong phòng, thôi thì lên online cũng được. Bạn bè lúc nào mà chẳng có.

Vừa lên đến nơi, vào Y!M xong thì ông bà chủ nhà về! Tui kể tưởng ổng bả ngủ nên không dám ăn, sợ ồn. Hummm, bà chủ nhà thấy tui tội nghiệp quá, bèn đưa đồ ăn thừa của bà ấy ở nhà hàng, hỏi tui có ăn không. Tui cũng không có tị hiềm gì chuyện ăn thừa, bà ấy xin ăn thừa của tui mãi đấy thôi. Nhưng biết là bà ấy giữ mấy thứ đồ đó để ăn khi đi làm trưa mai, nên trả lời không, rồi chạy xuống bếp lấy đồ của mình ra hâm ăn xì xụp.

11PM ăn xong tui lại quay trở về phòng. Nhìn lại phòng mình tui thấy cũng đẹp chán. Nhìn đến đống sách tiếng Anh và Pháp mang theo, thấy hối lỗi kinh khủng. Bao nhiêu quyết tâm lúc ở nhà thế mà từ lúc sang đến nơi chưa một lần dở chúng ra.

15ph sau, tui quyết định đi ngủ, và tự hứa từ mai sẽ học hành nghiêm chỉnh, không ham chơi nữa. Hi hi, ngày mai…Ngày mai bắt đầu từ ngày hôm nay…

Nhím tiểu thư

18 thg 11, 2020

Một lần đi nhổ hành ở Montreal

Một lần đi nhổ hành ở Montreal

Montreal, năm 2004.

Hồi đó, mình mới sang học, được nghe kể về các hoạt động hái táo, hái dâu, nhổ hành vào mùa hè thì thích lắm. Vừa làm, được trải nghiệm, lại được trả tiền, thì sao lại không thích chứ! Việc nhổ hành, theo các anh chị đi trước kể lại  thì rất vất vả. 

Họ bảo rằng, mình mà đi thì nên sắm thêm dầu gió, thuốc giảm đau sẵn sàng mà dùng! Mình thì không hiểu vất vả thế nào, vì nhổ hành lên, bó lại thì có gì mà khó! Thế nên họ càng can ngăn thì mình càng háo hức.

NhimBlog Montreal vào mùa hè
Montreal vào mùa hè

Mãi thì cũng đã đến hè, thời tiết thuận lợi. Mình ngày nào cũng đọc báo “metro”, là tờ báo phát miễn phí, mục quảng cáo, để xem người ta có có gọi đi nhổ hành hay không. Kiểu như một người đứng ra thầu, rồi thuê lại nhân công khác cùng nhổ đó. 

Cuối tháng 8, có tìm người nhổ hành vào thứ 7. Mình hớn hở rủ em Ng. cùng đi. Lúc đó học tối tăm mặt mũi, nói đi là đi, không chuẩn bị gì cả.

Sáng hôm đó trời mùa hè, thời tiết rất đẹp, bầu trời trong xanh. Hai chị em đến điểm hẹn để xe buýt đón đi ra cánh đồng. Chị chủ thầu thấy có người mới tham gia thì chào đón nồng nhiệt. Những người khác thì đa phần đã quen biết qua những lần nhổ hành trước đây. 

Khoảng 40 người lên cái xe buýt to đi nhổ hành.  Xe chạy khoảng một giờ thì đến cánh đồng, có lẽ cách trung tâm thành phố khoảng tám mươi cây số

Cánh đồng bao la bát ngát, không có bóng cây lớn. Các luống hành thẳng tăm tắp đều đặn. Hành ở đây rất to, to gấp ba lần cây hành ở Việt Nam là ít, thế nhưng mùi không thơm bằng.

NhimBlog Nghệ sỹ biểu diễn ngoài đường phố  vào mùa hè
Nghệ sỹ biểu diễn ngoài đường phố  vào mùa hè

Lúc đó là khoảng 9:00 sáng. Mọi người túa ra, không chậm một phút nào, bắt đầu công việc đồng áng. Họ dở đồ nghề ra, trong ánh mắt tròn xoe của hai chị em. Ngoài nón mũ găng tay, mỗi người có hai bọc ni lông để bọc giày, tránh cho giày bị dính bùn đất. Nhiều người có cái độn gối để quỳ di chuyển nhổ hành hiệu quả mà đỡ đau. 

Cái độn gối để làm vườn

Vì là người mới, cho nên hai chị em được chỉ dẫn cẩn thận. Hành nhổ lên rất nhẹ nhàng, vì đất rất xốp. Sau khi tước lá ngoài cùng dính đất bỏ đi, bó sáu cây lại thành một bó, mười bó thì được một thùng. Đó là cái thùng nhựa được chị chủ thầu cung cấp cho. Thùng này vừa để đếm mà tính tiền, vừa giữ cho hành tươi. 

Hành làm như thế nhìn đã sạch. Nghe nói, sau đó về còn được phun nước rửa qua, ra đến chợ là không còn đất. Các bạn tây mua về chỉ rửa qua loa là ăn, không cần ngâm rửa các kiểu như ở nhà mình.

Sau khi được hướng dẫn, mình và em Ng. cũng bắt đầu công việc. Vì không chuẩn bị gì cả, không nón mũ găng tay, không có bịch ni lông hay cái độn gối nào, nên hai chị em lúc thì ngồi xổm lúc thì quỳ để nhổ hành. Tư thế nào mỏi và đau thì lại chuyển sang tư thế khác. 

Thỉnh thoảng cũng dừng lại nghỉ ngơi uống nước. Cũng là nước của chị chủ thầu và mọi người chia sẻ cho. Cái khoản mất thời gian nhất trông các khâu hái hành là tước cái vỏ ngoài dính đất.

Đang nhổ thì thì trời bỗng nhiên đổ mưa ào một cái. Đang trong xanh thế mà mưa cho được! Mọi người có người mang áo mưa thì lấy ra che, cũng nhiều người như hai chị em, đứng chịu mưa ướt hết. Cơn mưa ào qua rất nhanh, chỉ năm phút, công cuộc nhổ hành lại tiếp tục. 

Nhưng lúc này đất xốp trở nên lầy lội . Không có ni lông bọc giày thì giày bị bẩn hết, quỳ một lúc thì đau đầu gối. Cũng may khí hậu ở đây rất khô, nên một lúc thì quần áo trên người cũng khô luôn.

Bị cướp giật ở Cologne Đức

Nhà tắm dành cho nữ giới ở Ma-rốc

Vừa làm thì những người nhổ gần nhau cũng chuyện trò rôm rả. Tình cờ mình nhổ hành gần một anh người Việt, anh này đi vượt biên sang Canada được hơn 20 năm rồi, nhưng hoàn toàn không nói được tiếng Anh hay tiếng Pháp. Công việc làm trên đồng là công việc kiếm thu nhập chính của anh ấy. Anh ấy rất muốn hỏi bọn mình nhiều về cuộc sống ở Việt Nam, nhưng hai chị em làm thì chậm, mà anh ta làm thì rất nhanh, nên càng ngày anh ta càng cách xa, không trò chuyện được nữa.

Chị chủ thầu có cả gia đình cùng làm trên cánh đồng. Cũng quan tâm hai chị em lắm. Những người khác khi đi ngang qua lấy nước uống cũng dừng lại hỏi thăm, xem có mệt không, có làm nổi không. 

Đến giờ trưa, mọi người cũng ngừng lại một chút, lấy đồ ăn mang theo ra ăn. Hai chị em thì không mang gì cả, nhưng cũng được mọi người xung quanh nhường cho một ít thức ăn. Đúng kiểu chia ngọt sẻ bùi, rất xúc động. 

Họ nhường cho cả nước nữa, chứ không thì chết khát từ sáng đến giờ, vì giữa mênh mông cánh đồng không có hàng quán gì cả. (Thật tình thì cả hai đều nghĩ ở chỗ nhổ hành mua được gì đó ăn uống, nên không chuẩn bị gì! Quá sai!).

Ăn trưa xong mọi người lại tiếp tục công việc cho đến sáu giờ tối. Lúc đó em Ng. làm được tám thùng. Còn mình gần đến giờ mới chỉ chỉ làm được khoảng bảy thùng rưỡi. Mọi người lúc đó đa phần làm xong số thùng nguyên, liền xúm lại hỗ trợ mình làm cho thật nhanh để mình đủ được tám thùng, tính tiền cho dễCuối cùng thì mình và họ cũng vượt khó xong. 

Không khí cuối ngày lúc này rất vui vẻ. Mọi người xúm lại giúp nhau làm cho xong việc dở dang, hỏi nhau í ới hôm nay làm được bao nhiêu thùng. Đa phần ai làm chuyên nghiệp được trên hai mươi thùng, nhiều nhất là hai mươi bốn thùng

Như mình là bét bảng. Nhưng vẫn thấy vui, vì không khí trên cánh đồng thực sự khác lạ. Sự thăm hỏi trò chuyện giữa nhưng người lạ rất cởi mở, đầy sự quan tâm.

Mì chính (bột ngọt) ảnh hưởng thế nào đến sự phát triển chiều cao của trẻ em?

Sau một ngày làm việc chăm chỉ, cật lực, 40 con người nhổ được mới chỉ một phần nhỏ của cánh đồng hành. Đa phần làm chuyên nghiệp thì làm gấp 2.5 đến 3 làn mình. 

Đếm thùng, nhận tiền công, đứng lên đau hết cả lưng, chân tay rã rời vì tư thế quỳ hay ngồi xổm lâu. Về thì ăn nắng mặt đen nhẻm. Nhưng không đến nỗi phải xoa dầu uống thuốc như hù dọa. Mỗi một thùng được 3,25 đồng tiền công, tám thùng được hai mươi sáu đồng chẵn. 

Số tiền này so với tiền Việt thời điểm này là khoảng gần năm trăm ngàn đồng. Cũng là khá cho tiền công một ngày, nhưng so với lương tối thiểu tám đô (canada) mỗi giờ năm đó thì số tiền này rất nhỏ. Thế nên rất ít người đi làm công việc này.

Xe chở mọi người lại về thành phố, mình rủ em Ng. vào ăn phở, em nó lại không ăn. Hôm sau em ấy bị giật túi xách, thế là mất hết toi tiền công, hoàn toàn không hưởng được thành quả gì cả. 

Thỉnh thoảng hai chị em nói chuyện với nhau, nhắc chuyện này cứ cười ha hả. Mình cứ bảo phải vào tiệm phở ăn cùng mình thì gỡ gạc được chút đỉnh. Ăn một tô no hết đâu gần sáu đồng rồi về nhà ngủ một giấc ngon lành.

Nếu có một lần quay lại Canada, mình vẫn rất thích được đi nhổ hành một lần nữa, nhưng lần này mình sẽ chuẩn bị rất kỹ, nước, áo mưa, đồ ăn, cái độn gối,chắc là ghế và dù nữa đó. Có khi mang cả cái lều theo cắm trại cũng không chừng!

Nhím tiểu thư

 

 Mời bạn đọc ghé qua, lắng nghe "cái tên và vận mệnh cuộc đời"