13 thg 12, 2020

Chút cảm xúc gặp bạn cũ sau 30 năm

Chút cảm xúc gặp bạn cũ sau 30 năm

 Ôi mối tình đầu,

Như đi trên cát

Bước nhẹ mà sâu

Mà cũng nhòa mau…

(Thơ Phạm Thiên Thư)

Thấy thơ thẩn vầy tưởng tui buồn hả, hỏng có phải đâu nha. Chỉ là nhiều cảm xúc thôi á.

Hôm qua đi gặp mặt bạn hồi cấp một về, vui hết sẩy. Trời ơi, biết nhau từ thủa lít nhít, đến chừng lớp 9 là mỗi đứa một trường, vì trường thành cấp 1. Từ đó, cuộc đời mỗi đứa cứ bị dòng đời xô đẩy. Thoảng cái 30 năm! Ghê quá! Thoảng cái 30 năm nữa thì chống gậy hết đó nghe.

Tìm lại nhau cách đây nhiều tháng cũng rất tình cờ. Hẹn hò mãi mới gặp được. Ngồi với nhau, hỏi thăm nhau, đứa thì không khác xưa, đứa thì lạ hoắc. Rồi nhắc đứa này, hỏi đứa nọ mãi mà chưa hết chuyện. Gọi đồ ăn có mấy món, mà làm như chẳng ai ăn gì ngoài…mình. Toàn lo nói chuyện không hà.

Người thì ở xa hơn 20km, lặn lội đến nơi, thân gái một mình đêm tối. Người thì phải chờ vợ về, giao con cho, trễ lắm mới ra được. Còn lại thì là hội ăn chơi gì ở đâu cũng lết tới được thì khỏi nói nhiều.

Ngồi nhắc chuyện không ngớt. Tui phát hiện ra mấy ổng cũng nhiều tình cảm ghê chứ hỏng phải con nít con nôi giật cầu rồi chạy đi như tui nghĩ. Lớp 4, lớp 5, qua nhà “bạn gái” quên đường về, má la là khóc. Lớp 7, thấy “bạn gái” bị cô khẻ tay nhăn mày nhíu mặt là xót ruột. Lớp 9, hỏng biết theo đuổi nàng ấy bao lâu, mà biết nàng thi cấp 3 trường nọ cũng đu theo, cũng hên là thi đậu luôn. Mấy bả thì cũng vậy hà. Học hành trồi sụt cũng từng đó lý do thôi! Mà cũng có bạn thừa nhận là hỏng có biết gì, khờ lắm…

Trong mắt các bạn khi nói sơ qua chuyện cũ, vẫn là thứ tình cảm thật khó diễn tả thành lời, chỉ giản dị đơn sơ, mà chân thành. Cái thủa tình cảm ngây thơ đó, thật dễ thương biết bao, chẳng bao giờ phai nhạt. Dù không chuyện nào đi tới đích nào hết, câu chuyện vẫn không bi lụy. Chỉ là  nét mừng vui vì biết “người ấy” giờ ra sao. Sẽ có chút mong tin nếu “người ấy” vẫn biền biệt.

Cũng như mình vậy, mình cũng có một danh sách mấy “thằng bạn” mà mình muốn gặp lại. Chỉ để nhắc với nó là ngày xưa nó hay xem phim rồi kể lại cho mình nghe, mình thấy hay như thế nào. Hoặc là nhắc với nó ngày xưa ăn vụng me trong lớp với nó vui lắm. Hoặc là…ờ, thôi kể ra lộ hết thì sao.

Ba mươi năm trôi qua, từ một đứa trẻ, giờ thật sự rất khác, tất nhiên rồi. Nhưng mà ngồi bên nhau, vẫn cảm nhận được cái tình cảm nồng ấm của tình bạn. Thế thì còn gì bằng ?

Nhím tiểu thư